Chương 2: (Vô Đề)

Chúc Xuyên lái xe vào gara của tiểu khu, cầm theo chìa khóa đi vào nhà.

Mật mã nhập xong, "Ting" một tiếng, Chúc Xuyên đẩy cửa đi vào thì phát hiện căn nhà này rất lớn, trên tủ giày có một đôi dép lê mới tinh còn có một đôi đã đi qua, một đen một trắng.

Hắn lấy đôi màu trắng ra đi vào, đánh giá căn phòng trang hoàng theo phong cách âm u này, đập vào mắt tất cả đều là màu lạnh và màu đen, trong thư phòng chất đống văn kiện.

Vừa nhìn đã biết là kẻ biến thái cuồng công việc.

Chúc Xuyên miết môi dưới, đi đến nhà vệ sinh phát hiện đồ bên trong đều là hai thứ, một đen một trắng để song song, giống như là hai người cùng sinh hoạt.

Trên bồn rửa mặt cũng để song song hai bài chải đánh răng, Chúc Xuyên đưa tay miêu tả, trong đầu hiện lên dáng vẻ buổi sáng Bạc Hành Trạch ở chỗ này cạo râu, bỗng dưng nhớ tới lúc ở cao tam (*) khi hai người bọn họ ở chung ký túc xá.

(*) Cao tam: lớp 12

Bạc Hành Trạch luôn làm việc và nghỉ ngơi nghiêm túc cũng không dậy trễ, nên hắn luôn cố chống mí mắt bò dậy cùng anh rửa mặt, có đôi khi lười liền ngửa đầu nằm bò trên người anh chờ anh rửa cho mình.

Bạc Hành Trạch tuy rằng mặt lạnh, nhưng tay lại rất thành thật một tay ôm lấy eo hắn ôm người buồn ngủ không mở mắt ra được, một tay kia lấy khăn lông cẩn thận lau mặt cho hắn, sau đó lại mặt lạnh treo khăn lông lên, Chúc Xuyên sẽ chiếm tiện nghi mà thò lại gần hôn hắn, làm cho hai người miệng toàn kem đánh răng.

Chúc Xuyên thu tay lại, bật cười, không phải anh cho rằng hai người sẽ cùng ở đây sinh hoạt gắn bó đấy chứ.

Phòng ngủ chính cũng để một ít văn kiện ở trên tủ đầu giường, chăn nệm màu đen có chút chói mắt, Chúc Xuyên tùy tay mở ngăn tủ ra, phát hiện quần áo bên trong cũng chỉ có hai màu trắng đen.

Tây trang thuần đen, áo sơ mi màu trắng treo theo thứ tự, tất cả đều ủi thẳng không có một nếp nhăn.

Chậc.

"Lạch cạch."

Một tiếng đóng cửa rất nhỏ tiếng kéo ý thức của Chúc Xuyên lại, vừa nhìn ra liền thấy có một người đàn ông hơi khom lưng đổi giày ở huyền quan (*), quần tây màu đen cấm dục hơi hơi cong, ôm từ đường eo tới mông nhưng càng che lại càng lộ ra.

(**): huyền quan là khu vực ngăn cách giữa phòng khách và cửa chính.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt Chúc Xuyên không tự chủ mà đưa mắt nhìn, nói thật Bạc Hành Trạch lớn lên thật sự rất đẹp, mặt mày sáng sủa, mắt kính treo trên mặt lộ ra hơi thở tinh anh cấm dục.

Tây trang ủi thẳng, tuy không đeo cà vạt nhưng nút áo sơ mi cài không chút cẩu thả, ánh mắt lạnh lùng lúc nhìn thẳng không dưng làm trái tim người ta rối loạn, không dám nhìn thẳng.

Sức khỏe tốt, tin tức tố mạnh mẽ, bình thường mà nói là một đối tượng kết hôn không tồi, là một alpha mà người người đuổi theo.

Đáng tiếc, đây lại là bạn trai cũ của hắn, nhất định phải tặng thêm hai chữ "Đồ ngốc".

Hai người đứng nhìn nhau một hồi, vẫn là Chúc Xuyên mở miệng trước, "Lại tăng ca?".

"Ừ.

" Bạc Hành Trạch đổi giày xong rồi đi vào, trước sau vẫn luôn lạnh lùng, đầu ngón tay xách theo hai cái hộp đóng gói đặt ở trên bàn cơm, thật lâu sau mới không đầu không đuôi nói, "Trên đường về trùng hợp đi ngang qua một cửa tiệm bán hoành thánh, thuận tiện mua một chút."

Chúc Xuyên nhìn hắn cởi tây trang treo lên, tùy tiện kéo áo sơ mi trắng lên, thưởng thức mỹ nam thoát y một hồi liền bị mùi hương hấp dẫn đi qua.

"Em không ăn sao?" Bạc Hành Trạch ngẩng đầu, thấy hắn nhìn chằm chằm vào mình, hơi hơi nhíu mày.

Anh lái xe vòng non nửa cái Bình Châu, đứng xếp hàng hai tiếng mới mua được món hoành thánh mà Phương Mâu nói ăn rất ngon này, nghe nói là cửa tiệm lâu đời trăm năm lâu đời, em ấy có biết xếp hàng rất khó hay không?

Chúc Xuyên "A" một tiếng, "Ăn một chút đi."

Bạc Hành Trạch nhẹ nhàng thở ra, mặt mày lạnh lùng "Ừ" một tiếng, may là em ấy ăn.

"Anh có ăn giấm không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!