Chương 16: (Vô Đề)

Chúc Xuyên mỉm cười nhìn bà, "A, quên không thông báo với bà chuyện kết hôn.

Hiện tại đã biết, bà về nói với Chu Cẩm Tung, cho tôi chút của hồi môn đi? Cũng không cần nhiều lắm, dù sao tôi cũng là được sinh ra đàng hoàng, cho tôi 80% lão ta đang có trong tay là đủ."

Từ Uyển Oánh nghiến răng nghiến lợi, "Không phải năm đó mày nói không thèm lấy một đồng tiền nào của Chu gia sao? Còn tự mình chạy tới Bình Châu bé tí này, mở một cái... một nơi rách nát như vậy, vì để làm mất mặt bọn tao mày thật đúng là sẽ tự mình đắm chìm trong loạn lạc."

Chúc Xuyên bật cười: "Ừ, tôi mở hộp đêm, tôi vẫn là bông hoa của Diêm Thượng Nguyệt, làm sao?"

Hắn không trả lời theo kịch bản, Từ Uyển Oánh không thể đối phó với thủ đoạn như vậy, bất kể bà ta nói gì, hắn cũng coi như là lời khen, đều nhận hết, còn thuận tiện trả lời một câu.

"Đồ bất lương."

Chúc Xuyên vui vẻ đủ rồi, nhếch mép chế nhạo, "Vưu Bổng, đem hợp đồng của Chu Ân Ân đến đây."

Một lúc sau Vưu Bồng đặt bản hợp đồng lên bàn.

"Con bé đã ký với công ty tôi hai mươi năm, trước khi chấm dứt hợp đồng tôi không thể đáp úng để con bé đi được, bà muốn mang con bé đi, vậy về nhà đếm ngày đi, đến ngày sẽ thả người."

"Tao sẽ không mặc Ân Ân để mày sắp đặt!" Từ Uyển Oánh nói xong quay đầu rời đi.

Chúc Xuyên ngồi trên ghế, không biết lấy từ đâu ra một điếu thuốc, châm lửa rít hai hơi, cau mày ấn đầu điếu thuốc xuống bàn, chán ghét liếc nhìn khói bụi.

Khó ngửi muốn chết.

"Vưu Bổng, tìm người khử trùng phòng hội nghị, mùi nước hoa nồng muốn chết."

Thấy tâm trạng hắn không tốt, Vưu Bồng thu lại hợp đồng, đi theo hắn vào phòng làm việc, thận trọng nói: "Ân Ân năng lực thực sự rất tốt, có chí học hỏi, nhưng theo những gì anh vừa nói... Ưm, Từ Nữ Sĩ thái độ như thế hẳn là không muốn cho Ân Ân ra mắt, đến lúc chỉ kém một bước nữa ra mắt, không phải những người khác đều lãng phí sao? "

Chúc Xuyên liếc cô một cái, "Tôi đã muốn ai đó ra mắt, còn để người ta không thể được ra mắt?"

Vưu Bồng biết người này tuy nhìn ph0'ng đãng, không đáng tin cậy, nhưng trên thực tế chỉ cần hắn nói gì thì nói, không có việc gì là không làm được, thậm chí một loại "thuốc cấm" trên toàn thế giới, hắn cũng đem đến được.

"Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất*."

(*) Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất: Nhất vạn là 10.000, ý chỉ số lượng lớn việc lớn.

Vạn nhất là lỡ như, chẳng may.

Nghĩa cả câu: Không sợ việc to tát, chỉ sợ có điều không may xảy ra.

Vưu Bổng làm việc ổn định, không dám yêu mạo hiểm.

Chúc Xuyên mỉm cười, "Tôi ở đây, không lo xảy ra chuyện gì.

Cô đi ra ngoài trước đi, cần tạo nhiệt trước khi ra mắt cứ tạo nhiệt như thường."

"Được."

Vưu Bồng vừa ra ngoài thì Chu Ân Ân đến, ở cửa thò đầu vào nhìn nhìn.

"Chơi trò mèo vờn chuột à? Vào đi."

Chu Ân Ân nhảy vào, chống cằm đặt lên bàn làm việc, "Anh à, mẹ em vừa gọi điện mắng em một trận, còn để anh hai đến khuyên em về."

"Muốn trở về rồi?"

"Em không muốn!" Chu Ân Ân vươn tay bẻ một miếng bánh quy nướng trên bàn, nhai một hồi lâu, phồng má nói: "Anh hai với ba mẹ đều giống nhau, tâm trí toàn là danh dự mặt mũi, không thể mất mặt.

Liên quan gì đến em chứ, em cũng không thừa kế tài sản, lại nói, chỉ cần không nói em là con gái họ chẳng phải là được rồi sao."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!