Trên đường trở về, Bạc Hành Trạch có chút không vui, Chúc Xuyên nhìn nửa buổi cũng không nhìn ra vì sao anh tức giận, cuối cùng kết luận người này đầu óc có bệnh.
Tính tình bất định, hồi còn đi học đã vậy, giờ lớn tuổi hơn lại càng khó hầu hạ.
Điện thoại vang lên một tiếng, Chúc Xuyên nhìn xuống, thấy một yêu cầu kết bạn: [Anh đẹp trai, vừa rồi em là người mượn tiền anh, em tên Phùng Nghệ.]
Chúc Xuyên bấm đồng ý, bên kia gửi chuyển khoản, hắn nghĩ nghĩ rồi bấm nhận, bên kia gửi đến một gói biểu tượng cảm xúc Miêu Miêu rất đáng yêu, [Anh đẹp trai cho anh xem mèo của em, siêu đáng yêu phải không?!]
Chúc Xuyên khen một câu đáng yêu.
Bạc Hành Trạch quay đầu nhìn thấy biểu tượng cảm xúc dễ thương trên màn hình, lại nhìn đến khuôn mặt tươi cười của Chúc Xuyên, đôi mắt đào hoa hơi cong lên, ôn nhu mềm mại.
Có gì hay mà cười.
Một con vật phiền phức như mèo, rụng lông còn dính người, omega này cũng chẳng có gì thú vị.
Chúc Xuyên cũng không có ý định trò chuyện, chỉ nói vài câu rồi kết thúc đề tài, ngẩng đầu lên thì thấy Bạc Hành Trạch đang nhìn chằm chằm điện thoại của mình, dừng một chút, hỏi anh: "Nhìn mèo?"
Bạc Hành Trạch do dự, không nói cho hắn biết anh đang nghĩ làm thế nào để xóa cô gái kia ra khỏi danh sách kết bạn Wechat của hắn.
Chúc Xuyên nghĩ anh xấu hổ dù sao thì một tổng giám đốc lạnh lùng bá đạo là con sen của mèo nghe có chút không hài hòa.
"Tôi cũng có một con mèo, nhãi con Lệnh Ý kia muốn nuôi một con mèo, nhưng Phó giáo sư lại mang thai, để mèo trong nhà nuôi không tốt nên đưa tới chỗ tôi, tôi thấy anh không thích nên đã đem đến Diêm Thương Nguyệt để Nguyên Nguyên chăm sóc."
Bạc Hành Trạch mấp máy môi, lâu sau mới vặn ra được một câu, "Nếu em thích thì có thể mang về nhà nuôi, tôi không ghét."
Chúc Xuyên ôm đầu cười, "Được, lần sau mang về đi, để nó ở Diêm Thượng Nguyệt sắp bị mấy cô nương ở đó làm trọc đầu, may nó là giống cái, nếu là giống đực, không chừng kỳ ph@t tình đều bị đem lột da."
Bạc Hành Trạch tưởng tượng một chút cảnh Chúc Xuyên ôm mèo, cười nhẹ, "Ừm, mèo rất đáng yêu."
Người cũng có thể yêu.
Nhân viên bảo vệ nhìn thấy đó là xe của Chúc Xuyên, liền mở miệng nói đùa, "A, bố của Bạc tiên sinh đã về rồi sao?" Nói xong thì sững sờ, hình như người lái xe là Bạc Hành Trạch?
"...!A, Bạc tiên sinh, buổi tối tốt lành haha..." Bảo vệ lúng túng gãi gãi đầu, đều do Chúc tiên sinh quá dễ dãi, Bạc tiên sinh sẽ không tức giận chứ.
Bạc Hành Trạch lạnh lùng gật đầu, lái xe đi vào.
"Bố tôi?"
Chúc Xuyên chững chạc đàng hoàng nói: "Bảo vệ tiêu khu này mắt mũi làm sao, còn có một người bố trẻ tuổi như vậy?"
Bạc Hành Trạch nhìn thấy vẻ mặt hắn liền biết hắn lại nói nhảm, bất đắc dĩ đưa tay xoa đầu hắn, nhưng chưa đụng đến đã thu lại, anh nhớ Chúc Xuyên không thích bị xoa đầu.
Chúc Xuyên không để ý đến do dự của hắn, đi trước mở cửa, vừa định nhập mật khẩu đã bị người phía sau nhanh trước một bước, nắm chặt lấy cổ tay hắn.
Mùi rượu thanh bao phủ hắn từ phía sau, giống như vòng tay hư vô mơ hồ ôm hắn vào ngực, chủ nhân giọng nói hơi lạnh lùng "Vân tay".
Vừa nói vừa thao tác trên cửa, cầm ngón áp út của hắn ghi vân tay vào.
?
Hắn đã gặp qua ghi vân tay ngón trỏ, cũng đã thấy người lấy vân tay ngón cái, Dịch Hiền ngu ngốc kia lấy vân tay ngón giữa, nhưng chưa thấy ai ghi vân tay ngón áp út.
Bệnh gì vậy?
Điện thoại di động của Bạc Hành Trạch vang lên, lúc đầu cầm lên anh rất bình tĩnh, nghe xong liền lạnh lùng nói: "Tìm tôi tự trình bảy? Cái thiết kế rách nát kia của hắn tôi đã xem qua, đến học sinh tiểu học còn không viết ra cái loại rác rưởi như thế này.
Công việc thì làm không tốt, giờ tố cáo bán thảm ngược lại là thuận buồn xuôi gió, bảo hắn trước thứ tư đem bản thiết kế mới đến cho tôi, không làm nổi thiết kế khiến tôi hài lòng thì bảo hắn chuẩn bị biến sang chi nhánh ở Ấn Độ đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!