Chương 11: (Vô Đề)

Chúc Xuyên rất ít khi đến công ty, nhưng gần đây ký hợp đồng với Chu Ân Ân, mà cô lại hoàn toàn xa lạ với làng giải trí, hắn không thể yên tâm vì thế nên lại đến một chuyến.

Từ Ngôn đứng trong góc thò đầu ra nhìn giống như mấy tên săn ảnh nằm vùng.

"Này, cậu đứng đây làm gì?" Hắn vươn tay vỗ vỗ vai omega nhỏ này, dọa người kia run rẩy cũng tự làm mình giật mình, "Tôi dọa người vậy à?"

Tai Từ Ngôn đỏ lên, cảm giác ngứa ngáy khó chịu khiến cậu theo bản năng đưa tay lên gãi, nhỏ giọng: "Anh."

Chúc Xuyên nhìn cậu có chút áy náy, có tin đồn Bạc Hành Trạch đã đánh dấu Từ Ngôn, thậm chí còn có tin đồn kết hôn, nhưng hai người đều không phủ nhận, Bạc Hành Trạch tính tình lạnh nhạt sẽ bỏ qua, hiểu được.

Mà lão chủ tịch Hồng Diệp yêu nhất đứa con trai duy nhất này, sao có thể cho phép người khác vu oan sự trong trắng của cậu, một omega bị đánh dấu tương đương với việc đánh dấu quyền sở hữu.

Trừ khi đi loại bỏ đánh dấu, nếu không không thể bị đánh dấu lần nữa.

Lúc trước hắn tức giận cố ý khiêu khích Bạc Hành Trạch nói "gả cho tôi", nhưng cũng chỉ là lời nói đùa trên giường, hiện tại mọi chuyện lại thành ra thế này, lại thành ra là hắn cướp alpha của người khác.

"Rón ra rón rén ở cửa làm gì? Vào đi."

"Không anh à, em chỉ đi ngang qua, không phải cố ý đến đây." Từ Ngôn luống cuống tay chân, trông như bị bắt quả tang đang làm chuyện xấu.

Từ Ngôn là omega, tính tình hoàn toàn khác với tính cách sấm rền gió cuốn, quyết đoán của cha, tính tình mềm mại nói nhiều vài câu sẽ đỏ mặt, chẳng trách chủ tịch cũ muốn tìm Bạc Hành Trạch giúp quản lý công ty.

Chúc Xuyên thấy cậu muốn vào nhưng không vào, nói, "Tôi mời cậu vào uống trà, có thể không?"

Từ Ngôn do dự nhẹ nhàng lắc đầu, "Tôi còn có việc phải làm, lần sau, lần sau đi."

"Thật sự không vào?"

Từ Ngôn gật gật đầu, rồi chạy đi.

Chúc Xuyên thấy động tác nhanh như chạy trốn, trong lòng kinh ngạc nghĩ: "Không phải cậu tới đây nằm vùng ám sát tôi đấy chứ? Hồng nhan bạc mệnh, tôi tiếp thu giả thiết này."

Mọi người trong công ty không mấy khi nhìn thấy Chúc Xuyên, nhưng họ rất thích vị sếp này, ngày nào cũng gọi trà chiều, thời gian làm việc cũng tự do, lại không cần tăng ca bao giờ, không biết kiếm đâu ra một ông chủ như vậy.

Hắn lớn lên đẹp trai, hay cười trêu chọc người ta nhẹ nhàng khiến các nàng ngại ngùng mà không cảm thấy bị xúc phạm, giống như một đóa hoa giữa những bụi gai.

"Nói bậy bạ gì đó, nếu không chăm chỉ, bữa trà chiều của hai người sẽ phải thay nước đun sôi và bánh quy nén." Chúc Xuyên vươn tay gõ bàn, nhưng không uy hiếp được ai, hai cô gái omega chớp chớp mắt cười, "Sao anh lại đến nữa? Lượt đến công ty năm nay dùng hết rồi, ngày mai anh đừng đến nha."

"Đến kiểm tra công việc một chút, không thể để mấy tên phản nghịch này cướp ngôi được?"

Mấy cô gái nhỏ cùng nhau cười.

"Ông chủ xinh đẹp, ngày mốt anh định làm gì?"

Chúc Xuyên nhất thời không kịp phản ứng, "Làm sao? Làm việc chăm chỉ đi nếu không muốn tôi tới đây, không thì tôi mỗi ngày đều tới nhìn cô đi làm, tự chốc lấy lỗi lầm của mình."

Hắn nói chuyện chuyên uốn lưỡi âm cuối, làm cho âm cuối cao lên như cái móc, vô tình lại cố ý mà trêu người.

"Ngày mốt là đêm thất tịch đó! Anh không cùng bà chủ tương lai của chúng tôi ra ngoài sao?"

Không ai trong công ty biết hắn đã kết hôn ngoại trừ Vưu Bồng, các nàng nói bà chủ đoán chừng cũng là bởi vì tính tình giao tiếp phóng đãng của hắn, không có khả năng đón lễ một mình.

Thật ra mấy năm trước hắn đều ở Diêm Thượng Nguyệt những ngày này.

"A, để tôi nghĩ xem năm nay tôi lại cùng ai ở một chỗ đây, ai da nhiều quá chọn không nổi, với lại cùng người này thì người kia lại ghen tị."

Vưu Bồng tình cờ từ bên ngoài đi vào, Chúc Xuyên ra hiệu với cô, "Ngày mốt là thất tịch, đặt trước một chút hoa để ngày mai giao tới trước tan sở.

Để họ tùy ý chọn, tính vào tài khoản cá nhân tôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!