"Mật mã cửa nhà là 993401."
Chúc Xuyên nhìn chằm chằm dòng tin nhắn trên điện thoại di động đã trọn vẹn hai mươi phút, từ mở đầu cái thứ nhất nhà chữ đến cái cuối cùng số lượng 1, hắn cảm thấy đây hết thảy viết hai chữ mẹ nó chói lọi.
Trong tay cầm một ly trà hoa hồng hương cỏ chanh mà thư ký tri kỉ đưa tới, còn có một đĩa bánh cookie nhỏ không mấy ngon miệng.
Hắn nhìn chằm chằm điện thoại giống như là nhìn chằm chằm một đầu quái thú sẽ cắn người, cầm hai lần đều không có cầm được, đầu ngón tay đâm vào màn hình hai lần, ấn xuống không được nên vung tay nhắm mắt làm ngơ.
Bàn làm việc của tổng giám đốc rất lớn, điện thoại tự do trượt một hồi nguy hiểm một nửa rơi vào mép bàn, nửa kia tùy lúc sẽ rơi xuống.
Chúc Xuyên lại đưa tay lấy điện thoại trở về.
Người gửi tin nhắn như là viết văn kiện, nghiêm túc, đứng đắn, từ ngữ đơn gian, cuối cùng còn để lại một chữ ký, Bạc.
Kỳ thật không để lại tên hắn cũng biết là ai, đối tượng hắn vừa mới kết hôn, ba giờ trước thư ký của anh vừa mang đến một lớn phần văn kiện để hắn ký tên.
Trong đó bao gồm ký tên vào hợp đồng hôn nhân, giấy công chứng tài sản trước hôn nhân, thủ tục hai bên cần thực hiện sau khi kết hôn, quy định cứng nhắc phức tạp cực kỳ.
Kết hôn chớp nhoáng, đến bây giờ Chúc Xuyên vẫn nghĩ mãi mà không rõ sự tình làm sao lại diễn biến đến nước này, cùng bạn trai cũ lên giường, là xác suất cao tới mức nào.
Ai thấy bạn trai cũ ưu tú như vậy mà không cứng thì có lỗi quá, nhưng cứng đến mức kết hôn thì cũng...
—— cộc cộc.
Tiếng đập cửa đánh gãy suy nghĩ của hắn.
"Mời vào."
"Chúc tổng, Dịch tiên sinh đến." Thư ký Hoa Nhứ đứng ở bên ngoài, còn chưa báo cáo xong liền thấy một người đàn ông ló đầu vào thăm dò, "Ôi bông hoa xã giao của chúng ta làm sao vậy, héo rồi?"
Chúc Xuyên ngước lên quét mắt nhìn hắn một cái, cười lạnh âm thanh: "Hoa Nhứ, cho cậu ta một chén Khiết Xí Linh, miệng thối như vậy."
"..."
Dịch Hiền kéo cái ghế dựa ra ngồi, bắt chèo chân quét phòng làm việc một vòng, Chúc Xuyên trong lòng thấy phiền, "Có chuyện gì nói, không có chuyện xéo đi."
Dịch Hiền nhìn hắn một bộ dục cầu biểu tình bất mãn, trong lòng hiểu tám phần, "Thù Dịch, tôi nghe nói Bạc Hành Trạch đến, chuyện thật này là thật hay giả?"
Dịch Hiền là anh em tốt của Chúc Xuyên, cùng mặc một cái quần rách đũng mà lớn lên, sửa tên xong vẫn theo thói quen gọi bằng tên trước kia.
Chúc Xuyên "Ừ" một tiếng.
"Hắn đến thật à, cậu thấy rồi? Kẻ thù gặp mặt hết sức đỏ mắt hai người có đánh nhau không?"
"Đánh."
Không chỉ có đánh, là cởi sạch đánh, thậm chí đổ máu.
Nhân viên công ty anh đoán chừng cũng không thể tưởng tượng được, phía sau lưng dưới lớp tây trang của Bạc tổng lạnh lùng cao ngạo của bọn họ đều là vết máu do móng tay cào ra, ngay cả trên vai cũng toàn dấu răng.
"A? Đánh nhau thật rồi? Cậu không có bị thương chứ?" Dịch Hiền nói đi túm nắm lấy bả vai Chúc Xuyên, kết quả làm áo sơ mi tơ tằm màu xanh đậm của hắn thành cái trang phục lễ hội hở vai.
Dấu hôn, dấu tay bao trùm đầu vai, xương quai xanh có chút sưng, lộ ra một cỗ bị làm nhục qua thảm hại, nhấn một cái lên cổ, ở vị trí tuyến thể không tồn tại kia đều bị cắn phá da.
"A cái này yêu...! Yêu tinh đánh nhau à?"
Chúc Xuyên dùng sức kéo áo sơ mi lên che vết tích mập mờ, lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái, "Có việc gì không? Không có việc gì thì lăn đi."
Dịch Hiền rất ít thấy người này nổi nóng, người này tâm tư sâu hơn biển, có cái gì toàn giấu ở trong lòng ngoài mặt ra vẻ chẳng hề để ý không có chút nào, tựa như ngay sau đó có chết cũng không có quan hệ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!