Chương 8: Chứng khát da

Tất nhiên cô không thể thực sự ôm lấy Thẩm Trạc mà cắn một phát, không thì người ta lại coi cô là b**n th**, rồi bị tóm đi ngay cho coi.

Mãi đến khi hai người cùng làm xong bánh ngọt, nói đúng hơn là Thẩm Trạc tự làm, còn Sơ Vũ chỉ đứng bên cạnh đóng vai linh vật, lặng lẽ nhìn anh làm.

Ăn xong rồi về phòng, cả buổi Sơ Vũ cứ như hồn treo ngược cành cây, không chỉ vì lo lắng căn bệnh phát lại mà còn phải cố kìm nén cơn khát da mãnh liệt trong người.

Tối đến khi đi ngủ cô vẫn như mọi khi, vây lấy một đống thú bông ôm bên trái bên phải, nhưng cảm giác mềm mại của bông gòn lại chẳng còn khiến cô dễ chịu như trước. Như thể có thứ gì đó thiếu vắng, cứ trống trải mãi không sao lấp đầy được.

Chính bản thân Sơ Vũ cũng chẳng rõ mình đã mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi lúc nào, chỉ biết sáng thứ Hai hôm sau, cô không ngoài dự đoán mà ngủ quên mất tiêu.

"Sơ Vũ, tớ nói trước nhé, hôm nay là tiết chuyên ngành của cô Lâm đấy! Nếu không điểm danh thì điểm chuyên cần coi như bay sạch!" Giọng gào của Ôn Lê vang lên trong điện thoại.

"Biết rồi biết rồi!" Sơ Vũ lật đật ôm lấy laptop lao ra khỏi phòng. Nếu không có cú điện thoại này, chắc cô đã ngủ tít tới trưa luôn.

Giờ cao điểm cộng thêm quanh đại học đều là sinh viên thuê trọ, Sơ Vũ vừa ra khỏi nhà đúng lúc cửa thang máy mở ra.

Bên cạnh có một bóng người lướt qua, hai người cùng lúc bước vào chiếc thang máy chật cứng người.

Sơ Vũ ngẩng lên, liền bắt gặp ánh mắt ngái ngủ của Thẩm Trạc.

"Bíp bíp—" Còn chưa kịp chào hỏi, tiếng còi báo thang máy quá tải đã vang lên, đúng kiểu âm thanh báo tử luôn.

Sơ Vũ liếc nhìn đồng hồ, nếu lỡ chuyến thang máy này thì chắc chắn tiết đầu hôm nay sẽ đi tong.

"Em có tiết lúc tám giờ!" Sơ Vũ ngước mắt lên nhìn Thẩm Trạc, giọng khổ sở van nài: "Cho em lên trước được không, đàn anh..."

Thẩm Trạc đưa tay xoa cổ, hôm qua ăn bánh ngọt của anh xong là chuồn mất dạng, giờ lại quay sang tỏ vẻ ngoan ngoãn. Anh cúi đầu nhìn cô, lười biếng nói: "Anh cũng có tiết tám giờ đấy, tiểu thư à."

... Hai người lặng thinh nhìn nhau.

"Đi hay không đi đây, ai xuống đợi chuyến sau!" Có người trong thang bực bội thúc giục, đúng là oán khí giờ đi học sớm không đùa được đâu.

Cửa thang đóng lại, Sơ Vũ nhìn người bên cạnh ung dung bấm lại thang, trong lòng không khỏi rủa thầm.

Trông vậy mà sốt ruột đi học kiểu gì!

"Em gấp lắm hả?" Thẩm Trạc nghiêng đầu nhìn cô, nhìn mặt cô hệt như một chú chim nhỏ giận dữ.

Câu hỏi này có cần hỏi nữa không? Sơ Vũ chẳng dám nói gì, nghĩ bụng giữ hòa khí còn có việc nhờ vả sau này, chưa thể lật mặt với anh ngay được.

"Tiết chuyên ngành Java của cô Lâm, anh học chưa? Đi trễ bị trừ hết điểm chuyên cần đấy." Sơ Vũ xị mặt xuống.

Dù sao cũng xác định là muộn rồi, có trễ thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Thẩm Trạc khựng lại giây lát, gật đầu: "Vậy thì em đúng là gấp thật."

Cùng một ngành, giảng viên cũng như nhau, nhất là ở đại học này, vài thầy cô nổi tiếng nghiêm khắc số một.

"Chưa chết đâu." Thẩm Trạc nhìn thang máy vừa tới, ra hiệu cho cô đi theo.

Dù sao cũng không thể không đến lớp, nếu không kỳ thi cuối kỳ càng nguy. Sơ Vũ lặng lẽ theo sau lưng anh vào thang máy.

Chuyến này không đông như chuyến trước, nhưng vẫn chen chúc đến mức người sát người.

Kỳ lạ là khu này nam sinh thuê nhà chiếm đa số, Sơ Vũ vốn không thấp mà bị mấy anh cao kều ép vào giữa, mặt liên tục bị va vào balo người khác.

"Qua bên này." Thẩm Trạc thấy bộ dạng khốn khổ của cô, liền khẽ móc ngón tay vào quai túi xách kéo cô lại.

"Hả!?" Sơ Vũ như chú gà con bị bóp cổ, ngoan ngoãn theo hướng anh kéo, lưng dán sát vào vách thang máy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!