Thịnh Diễm thấy hai người sắp rời đi, còn tưởng bọn họ muốn bỏ cả nhóm để chơi trò gì riêng, vội gọi với theo: "Ê hai người đi đâu thế?"
Ôn Lê cảm thấy anh ta đúng là không biết nhìn thời cơ, liền dúi ngay chai nước vào miệng anh ta: "Uống đi, đừng lắm lời."
Thẩm Trạc chỉ sang phía bên kia con đường, nơi có xe bán kem: "Bên đó có kem, bọn tôi qua mua."
Thịnh Diễm "ồ" một tiếng, chân vẫn còn nhũn mà cũng không quên ra yêu cầu: "Cho tôi vị cam với nhé!"
Bước chân Sơ Vũ loạng choạng, vẫn còn tưởng mình bị chứng sợ độ cao, để mặc Thẩm Trạc kéo đi.
Đến chỗ bán kem, anh chẳng dừng lại mà thẳng thừng đưa cô ra phía sau, nơi bóng râm mát, có vài hàng ghế dài.
"Ngồi đây nghỉ một lúc." Thẩm Trạc ấn vai cô xuống ghế.
Sơ Vũ ngoan ngoãn ngồi, quay sang nhìn anh đầy nghi hoặc: "Không phải đi mua kem sao?"
Ánh mắt Thẩm Trạc hạ xuống nhìn tay cô: "Bây giờ mà đưa kem cho em, em cầm nổi chắc?"
Sơ Vũ lúc này mới sực nhìn xuống, bàn tay đang run bần bật.
"Không khỏe à?" Thẩm Trạc nghiêng người tới gần.
"Ừm." Sơ Vũ cụp mắt, tâm trạng trùng xuống.
Từ trước tới nay cô chỉ biết cắn răng chịu đựng, bởi chẳng phải lúc nào cũng có thể gặp được Thẩm Trạc để chạm vào anh. Vừa rồi lại nghĩ do mình sợ độ cao, nên mới không nhận ra thật ra là bệnh lại phát.
Thẩm Trạc thấy dáng vẻ cúi đầu buồn bã của cô, trong lòng thoáng nhói.
"Được không?" Anh dang hai tay, nhìn thẳng vào cô.
"Được."
Sơ Vũ còn đang mải nghĩ mình có nên tránh những trò chơi dễ k*ch th*ch thế này không, thì bất chợt bị anh ôm gọn vào lòng.
Cảm giác đó, thật khó tả. Vừa rồi còn ủ ê chán chường, mà chỉ trong khoảnh khắc, toàn thân liền thả lỏng, mềm oặt dựa vào vai anh, như thể sắp thiếp đi đến nơi.
"Vừa nãy sao không nói?" Bàn tay Thẩm Trạc đặt trên vai cô, bản thân anh cũng không chắc nên ôm bao lâu.
"Em còn tưởng do sợ độ cao, với lại không phải anh bảo đừng làm vậy ở nơi công cộng sao?"
Thẩm Trạc khựng lại. Tối qua khi hai người thỏa thuận, ngoài chuyện "giới hạn mức độ" thì còn thêm chuyện "chọn nơi chốn".
Bởi thường ngày hai người chỉ gặp nhau ở nhà hoặc trong khuôn viên Đại học Kinh Đô, nên anh mới nghĩ nếu ở trường mà ôm ấp thì không ổn. Trong mắt người khác đó là hành động quá mức thân mật, mà hai người vốn chưa ở bên nhau, dễ bất lợi cho cô.
"À." Thẩm Trạc chợt nhớ ra, vừa rồi thấy cô khó chịu quá nên chẳng nghĩ nhiều. Anh ho nhẹ, nghiêm túc nói: "Ở đây không ai thấy, không tính công cộng."
"Thế thì được rồi." Giọng Sơ Vũ mang chút vui mừng, vòng tay ôm eo anh.
Cơ thể Thẩm Trạc đúng chuẩn "vai rộng eo hẹp", vòng eo săn chắc không chút mỡ thừa, ôm một cái là gọn trọn vẹn trong vòng tay nhỏ bé của cô.
Nắng xuyên qua kẽ lá, rơi xuống mái tóc, cả người ngập trong hơi ấm dễ chịu.
"Được rồi." Sơ Vũ tự nhủ không thể tham lam quá, kẻo Thịnh Diễm sốt ruột chờ. Cô rút khỏi vòng tay anh.
Thẩm Trạc vẫn giữ nguyên tư thế suốt từ nãy, đến khi cô buông ra mới đứng dậy: "Tôi đi mua kem, em ngồi đây đợi."
Sơ Vũ gật đầu, lôi điện thoại ra soi gương, tỉ mỉ chỉnh lại mái tóc vừa bị cọ loạn trong vòng ôm.
Chỉnh xong ngẩng lên, đã thấy Thẩm Trạc tay bưng cả mấy cây kem đi tới. Cô vội đứng dậy, chìa tay ra giúp anh cầm bớt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!