Chương 47: Đi với tôi

Thẩm Trạc cúi đầu nhìn tình cảnh trước mắt, cô ôm chặt lấy anh đến mức gần như không thở nổi. Rõ ràng vừa rồi đã nói rõ hết cả, thế mà không khí mờ ám vẫn quẩn quanh chưa tan.

Thế nên, Thẩm Trạc tự động hiểu câu vừa rồi của cô thành: "Chúng ta có thể tạm thời đừng yêu đương không?"

"Vì sao?" Anh nhướng mày, có chút hiếu kỳ.

Sơ Vũ ngẩn ra, ngước mặt nhìn anh: "Không phải anh vừa nhắn WeChat bảo muốn tìm bạn gái sao?"

"À..." Thẩm Trạc kéo dài âm cuối, lúc này mới phản ứng lại là mình hiểu sai, tiện miệng đáp:

"Tôi nói bừa thôi."

"..." Sơ Vũ ngẩn ngơ, đầu óc xoay mấy vòng, bỗng như nghĩ ra gì đó: "Anh cố ý đúng không? Chỉ để gài em thôi?"

Hiếm khi Thẩm Trạc cũng thấy chột dạ.

Quả thật ban đầu anh chỉ muốn trêu cô một chút, để cô nuôi hy vọng rồi hụt hẫng. Ai ngờ lại bị gài ngược, lôi hết mọi chuyện ra ngoài sáng.

Sau này khi kể lại cho Ôn Lê, ngay cả cô bạn cũng phải kinh ngạc: "Cậu cứ thế mà ngây ngốc kể hết cho anh ta luôn á?"

Sơ Vũ gật đầu: "Nói hết thì cũng nhẹ nhõm mà, với lại anh ấy đồng ý giúp mình rồi."

"Thế hóa ra Thẩm Trạc vốn dĩ không phải trau bao? Trước đây cậu hiểu nhầm kiểu gì vậy?" Ôn Lê khó tin. Dù sao từ khi quen đến giờ, nhìn khí chất quanh thân Thẩm Trạc, rõ ràng không phải kiểu người túng thiếu.

Ai mà thiếu tiền lại có thể tiện tay chuyển cho Thịnh Diễm cả mấy ngàn chỉ để "nằm chơi"?

Nghĩ đến cảnh bị Thẩm Trạc chất vấn tối qua, Sơ Vũ vẫn thấy xấu hổ: "Là hiểu lầm thôi. Một vạn ba kia là phí anh ấy tham gia giải đua xe, còn tối nào hay ra ngoài cũng chỉ là lên núi đua xe."

Ôn Lê nghe vậy thì hiểu, quả đúng có mấy cậu ấm thích trò mạo hiểm này: "Thế còn mùi nước hoa? Chẳng lẽ anh ta có hồng nhan tri kỷ gì đó, lừa cả cậu?"

"À..." Đôi mắt Sơ Vũ trong veo, "Tối qua tớ quên hỏi mất. Nhưng dù sao tớ cũng chẳng tính yêu đương, để ý đời tư người ta làm gì?"

Ôn Lê thì lại nghĩ khác. Tuổi trẻ va chạm hormone, thêm vào việc phải thường xuyên tiếp xúc thân thể, nếu lỡ vượt ranh giới thì chí ít cũng phải chắc chắn đối phương không có mối quan hệ lằng nhằng.

"Cậu không thích anh ta à?" Ôn Lê tò mò, "Tớ còn tưởng dạo này cậu cũng rung rinh chút ít cơ."

Sơ Vũ chìm vào trầm tư. Trước giờ cô chỉ từng thích Giang Ký Bạch, nên mới muốn mang bữa sáng cho anh ta, viết bài hộ anh ta, thỉnh thoảng chạm mặt ở trường cũng thấy rộn ràng.

Nhưng với Thẩm Trạc, hình như chẳng có gì tương tự. Mọi chuyện đều là Thẩm Trạc làm, còn cô chẳng nghĩ ra mình muốn làm gì cho anh.

Ôn Lê nghe xong thấy cũng hợp lý. Dù sao, thích một người là sẽ muốn trao đi.

"Thế nhưng nhìn thấy Thẩm Trạc, cậu có vui không?"

Sơ Vũ không cần nghĩ: "Tất nhiên là vui! Có Thẩm Trạc ở bên, cơ thể tớ thả lỏng hẳn, chẳng sợ phát bệnh nữa."

Ôn Lê bất lực. Quả nhiên khi thân thể đã khao khát thì tình cảm cũng chẳng phân biệt rõ ràng được.

Cô nàng vừa ngẩng đầu đã thấy vài người đi từ hành lang tới, bèn nảy ra ý định muốn giúp Sơ Vũ ghi thêm điểm trong mắt Thẩm Trạc: "Nếu bây giờ Thẩm Trạc xuất hiện thì sao?"

Sau một buổi sáng học chuyên ngành căng não, lúc này tinh thần Sơ Vũ đã mệt rã rời. Nhớ lại cái ôm không kiêng dè tối qua, giờ cô càng khó chịu nổi.

"Thật hả? Ở đâu thế?" Đôi mắt cô sáng rực, giọng lộ rõ sự háo hức.

"Vui thế cơ à?" Giọng Thẩm Trạc vang lên từ phía sau, mang theo ý cười.

Sơ Vũ nghe tiếng liền ngoảnh lại, thấy anh đứng ngay sau lưng, ánh mắt lập tức bừng sáng. Cô vừa định chạy lại thì lại thấy bên cạnh anh là Thịnh Diễm và Phương Bác, đành ấm ức lùi lại.

Thịnh Diễm thấy cô phấn khởi thì càng khoái, bèn kéo cô chen vào giữa mình với Thẩm Trạc: "Trời ạ, em biết gì chưa, Thẩm Trạc là hoa đã có chủ rồi đó!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!