Chương 45: Chỉ anh mới có tác dụng

Thẩm Trạc nghi ngờ nhìn cô, rút khăn giấy nhẹ nhàng chấm lên mặt cô.

Rồi thản nhiên hỏi: "Lúc nãy em khóc thật à?"

Làm gì có ai một giây trước còn nước mắt như mưa, giây sau quay sang mặt dày đòi "sờ hai cái" như em vậy chứ.

Thẩm Trạc nghi ngờ sâu sắc, đây mới là chiêu trò gốc của Sơ Vũ, còn nước mắt chỉ là màn dạo đầu.

Sơ Vũ nghe anh nói thế, cảm xúc vốn đang chưa kịp dịu xuống lại bùng lên dữ dội, bật khóc to hơn:

"Hu hu hu hu..."

...

Thẩm Trạc nhìn cô co ro run run trong góc sofa, không giống diễn tí nào, cuống lên, vội lấy khăn giấy bịt miệng cô lại, vừa bịt vừa dỗ: "Đừng khóc nữa... không khéo nhà bên gọi báo công an bây giờ."

Sơ Vũ ngừng khóc, mím môi nhìn anh, hỏi một câu rất chân thành: "Nhà mình cách âm tệ vậy luôn à?"

Thẩm Trạc nghiêm túc gật đầu: "Cũng không tệ lắm. Chủ yếu là giọng em đâm thủng trần nhà luôn rồi."

Sơ Vũ nấc nhẹ, trừng mắt nhìn anh, nước mắt còn đọng, gương mặt ngơ ngác ngây thơ, nhìn tội nghiệp muốn xỉu.

Thẩm Trạc bèn kẹp môi cô lại bằng hai ngón tay cách qua khăn giấy, bầu không khí căng thẳng bỗng biến thành buồn cười.

"Nếu còn khóc, lại phải dắt em đi đồn công an nữa đó." Anh cúi mắt nhìn cô, "Giờ nín được chưa?"

Sơ Vũ gật đầu răm rắp.

"Nói."

Sơ Vũ chỉ vào tay anh đang bóp miệng mình, cố gắng ú ớ: "Em... không mở miệng ra được..."

Lúc này Thẩm Trạc mới nhận ra mình còn đang kẹp môi cô, vội thả tay, tiện thể nhét luôn hộp khăn giấy vào lòng cô:

"Em có vấn đề gì vậy? Cứ khóc xong là đòi sờ người ta?"

Sơ Vũ nhìn vẻ mặt anh, rõ ràng là đã biết cô giả danh bạn chat online không phải từ hôm nay, tuần trước chắc chắn là cố tình cho cô leo cây rồi, thế mà còn giả vờ hỏi cô đi "Ngày Đêm" làm gì.

Cô nhỏ giọng nói: "Không phải sở thích, mà là bệnh."

Thẩm Trạc nhìn cô ngồi trên sofa, ôm đầu gối y hệt học sinh tiểu học không làm bài tập, gật đầu nghiêm túc: "Ừ, nhìn ra rồi đấy, ngồi kiểu đó đúng chất 'lính xuất ngũ' luôn."

Sơ Vũ: "..."

"Thật sự là bệnh mà, phải được chạm vào mới đỡ. Em không phải b**n th**..."

Lần đầu tiên Thẩm Trạc nghe ai nói từ "chạm" mà nghe trong sáng như giáo lý, anh bật cười: "Thế sao bình thường thấy em với Ôn Lê có gần nhau đâu? Hay là cái 'bệnh' này chỉ định hướng người cụ thể?"

Thẩm Trạc vừa dứt lời thì chạm ngay ánh mắt "anh nói đúng rồi đó" của Sơ Vũ.

"Là tôi?" Anh chỉ vào mình, thấy quá mức hoang đường: "Chi bằng em nói thẳng là em thích tôi, nghe còn đáng tin hơn."

"Em không có!!" Sơ Vũ suýt nữa ném hộp khăn giấy vào mặt anh, vừa hét xong thì chạm ngay ánh mắt băng lạnh của anh.

Quả nhiên, đồ tự luyến đều có kiểu ánh mắt này.

Sơ Vũ nhỏ giọng: "Nếu em nói thật thì anh có hứa không kể với ai không?"

Thẩm Trạc thầm nghĩ, quả nhiên nãy giờ toàn diễn nháp, giờ mới vô chính đề.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!