Chương 43: Bạn gái

Sơ Vũ không muốn nhắc nhở anh, vì có thể được tiếp xúc gần gũi với Thẩm Trạc mà lại miễn phí, thì tất nhiên là càng nhiều càng tốt.

Nhưng hai người bây giờ đứng thế này, rõ ràng không thể đi tiếp được.

Thẩm Trạc lúc này mới ý thức được tư thế hiện tại có chút không ổn, vội vàng buông tay, hơi mất tự nhiên mà chỉnh lại quần áo trên người.

"Xin lỗi."

Sơ Vũ khẽ lắc đầu. Cô chỉ là không hiểu tại sao hôm nay Thẩm Trạc lại cứ khăng khăng nghĩ cô bị lừa đảo qua điện thoại.

Dù dạo này cô đúng là hay nhận được mấy cuộc gọi như thế thật, nhưng một lần cũng chưa từng tin mà! Cô trông giống người dễ bị dụ lắm sao?

Do vẫn thuộc địa bàn khu đại học nên vẫn là đồn công an mà lần trước hai người từng đến, thậm chí còn là đúng viên cảnh sát từng hỏi cung bọn họ.

Đến khi thấy người đó, Thẩm Trạc mới thật sự tin là Sơ Vũ không bị lừa ra ngoài. Anh liếc mắt nhìn cô.

"Giờ tin rồi chứ?" Sơ Vũ nhún vai, giọng có chút bất đắc dĩ.

"Lại là hai người à." Cảnh sát vừa thấy Sơ Vũ thì chưa nhận ra ngay, vì cô mặc kín như bưng, nhìn chẳng quen.

Giờ nhìn hai người ngồi đối diện nhau, anh ta lập tức nhớ ra, chẳng phải chính là đôi "giả l*m t*nh nhân" hôm nọ sao?

Sơ Vũ cũng thấy hơi ngại, "Lại phiền anh rồi."

Cảnh sát bật đoạn video giám sát ở cửa quán Ngày Đêm, chỉ vào hình bóng bước ra từ đó rồi quay sang hỏi Sơ Vũ: "Là cô đúng không?"

Sơ Vũ gật đầu. Trong đoạn giám sát, sau khi cô rời khỏi, vì ngụy trang kín quá nên khó chịu, cô có chỉnh lại cổ áo.

Vừa đi được một đoạn, cô chợt khựng lại, cổ trống trơn.

Đúng lúc đó, trên đoạn đường cô vừa đi qua, một chuỗi sáng lấp lánh rơi xuống, chính là chiếc vòng cổ, nhưng khi ấy cô hoàn toàn không hề hay biết.

"Cái này là vòng cổ của cô đúng chứ?" Cảnh sát lấy từ ngăn kéo ra một sợi dây chuyền mảnh bạc, giữa là mặt dây hình chiếc lông vũ lấp lánh.

Sơ Vũ cuối cùng cũng thở phào, vội vàng gật đầu, "Là của tôi! Tôi còn ảnh cũ làm bằng chứng."

Ánh mắt Thẩm Trạc rơi xuống chiếc dây chuyền trong tay viên cảnh sát, rồi nhìn sang vẻ mặt mừng rỡ như vừa lấy lại sinh mạng của Sơ Vũ. Đến mức nửa đêm nửa hôm cũng phải chạy đi tìm.

Cảnh sát đưa lại dây chuyền cho cô, còn dặn thêm mấy câu, "Buổi tối ở mấy chỗ như vậy người đông phức tạp, đồ quý giá dễ bị mất, lần sau nhớ cẩn thận."

Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu, hoàn toàn không để ý người bên cạnh đang liếc cô với ánh mắt có chút "khó chịu".

"Em đến Ngày Đêm làm gì?" Thẩm Trạc cố tình hỏi.

Bầu không khí đột ngột tĩnh lặng, ngay cả cảnh sát lúc nãy còn đang tận tình căn dặn cũng bất ngờ im bặt, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.

Lần trước còn làm bộ không quen, lần này đã hỏi nhau lịch trình luôn rồi.

Niềm vui vì tìm lại được dây chuyền của Sơ Vũ lập tức tiêu tan, cô luống cuống nghĩ lời giải thích.

"Thì... không có gì, rảnh quá nên hẹn với Ôn Lê đi xem náo nhiệt chút."

Cô cá là Thẩm Trạc chẳng rảnh rỗi gì mà chạy đi hỏi Thịnh Diễm, mà dù có hỏi, Ôn Lê chắc chắn sẽ giúp cô chối sạch.

"Ồ?" Thẩm Trạc hơi nhướn mày, cố ý kéo dài giọng nhìn cô chăm chú.

"Tôi cứ tưởng em lại định làm chuyện giống lần trước."

Suýt nữa Sơ Vũ đã đưa tay bịt miệng anh lại, đây là đồn công an đó! Nói mấy câu này là muốn chết à! Dù đúng là cô có làm chuyện giống lần trước thật...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!