Thẩm Trạc lập tức bật dậy khỏi sofa: "Báo cảnh sát? Cô ấy sao rồi?"
Phản ứng đầu tiên của anh là nhớ tới chuyện lần trước Sơ Vũ mới dọn nhà, buổi tối ra ngoài gặp phải chuyện gì đó không hay.
Thẩm Trạc hơi bực bội. Lẽ ra lúc nãy anh đã định lén theo sau tiễn cô về, nhưng tiếc là lúc Sơ Vũ chột dạ thì cảnh giác lại tăng lên đáng kể.
Trên đường đến "Ngày Đêm", suýt chút nữa anh đã bị cô phát hiện.
Phương Bác khó hiểu: "Tôi đâu để ý gì, cô gái đó mặc kín mít, chỉ vì giọng nói hơi giống nên tôi mới nhìn kỹ một chút."
"Lúc đó đường cũng đông, tôi nghĩ chắc chẳng có chuyện gì đâu nên cũng không dừng lại."
"Cô ấy đến Ngày Đêm làm gì chứ, chắc Phương Bác nhìn nhầm rồi." Thịnh Diễm nói.
Vừa dứt lời, cả Thịnh Diễm và Phương Bác đã thấy Thẩm Trạc mở cửa lao ra ngoài, mặt mũi đầy lo lắng.
Phương Bác đứng hình: "Chỉ nghe thấy tên Sơ Vũ thôi mà kích động dữ vậy?"
Thịnh Diễm lại chẳng mấy bận tâm, tiện miệng buông câu: "Ờ, tại cậu ta cho rằng Sơ Vũ có ý với mình, chắc đến tuổi đ*ng t*nh rồi."Thẩm Trạc ra ngoài tìm một vòng mà chẳng thấy bóng dáng Sơ Vũ đâu, định gọi điện hỏi thử thì phát hiện gọi không được.
Hết cách, anh chỉ còn cách quay về nhà xem tình hình thế nào.
Vì hôm nay đi cùng Sơ Vũ đến "Ngày Đêm", anh cũng không lái xe, đành vẫy tạm một chiếc taxi cho nhanh.
Nhưng người tính không bằng trời tính, tối cuối tuần khu vực gần khu đại học tắc cứng như nêm.
Lúc về tới nơi đã hơn chín giờ, vừa mở cửa ra, anh đã thấy cô gái đang ngồi trên sofa xem phim, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Em vừa ra ngoài à?" Thẩm Trạc cố làm ra vẻ thản nhiên, "Sao không nghe điện thoại?"
Sơ Vũ nhớ lại chuyện vừa rồi, nếu để Thẩm Trạc biết cô đến "Ngày Đêm" thì chẳng phải lộ sạch sao. Cô vội lắc đầu: "Không có, vừa nãy sạc điện thoại nên không để ý."
Thẩm Trạc nhìn cô nói dối mà không chớp mắt, "Vừa nãy tôi nghe Phương Bác bảo gặp em ngoài đường, còn nghe em đang gọi điện báo cảnh sát."
Sơ Vũ không ngờ thế giới lại nhỏ như vậy, cô ngụy trang kỹ thế rồi mà vẫn bị nhận ra. "À... mới nhớ ra, em tính đi ăn, ai ngờ cái quán đó bắt buộc phải dùng tối thiểu, tức quá nên gọi điện báo cục quản lý thị trường, rồi nổi giận xong no luôn, thế là về."
...
Thẩm Trạc nghe mà thấy cũng hợp lý phết, đúng kiểu chuyện mà Sơ Vũ làm ra được. Dù gì trước đây cô cũng từng vì món Cung Bảo Kê Đinh không có kê đinh mà gọi điện tố cáo rồi.
"Em đúng là định nghĩa sống động của câu 'dân dĩ thực vi thiên' luôn đấy."
"Phương Bác? Hai người đi đâu vậy?" Sơ Vũ nhớ lại vụ bị "cho leo cây" vừa nãy, giọng lập tức sắc bén.
"Chơi game."
Thẩm Trạc vừa định rửa tay thì thấy người ngồi trên sofa bỗng im bặt, hình như đang giận.
Anh hơi hoang mang.
Sơ Vũ trong lòng đã chửi Thẩm Trạc một vạn lần. Mình chờ dài cổ thế mà cái gọi là "có việc" của anh ta lại là đi chơi game?!!!
Thẩm Trạc vào phòng nhắn tin cho Thịnh Diễm: "Con gái thường tức giận vì lý do gì thế?"
Thịnh Diễm: "Nếu là người khác thì tôi không biết, chứ là cậu thì quá bình thường rồi."
Thịnh Diễm: "Thẩm Trạc mà ngậm miệng một phút, thế giới sẽ yên bình một giờ."
Thẩm Trạc cảm thấy mình hỏi nhầm người rồi, Thịnh Diễm là tên độc thân mấy chục năm, làm gì hiểu được tâm lý con gái?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!