Chương 39: Anh ơi, nhìn nè

Sơ Vũ thoắt cái chột dạ thấy rõ. Sáng nay ngủ dậy, cô cứ tưởng mình đang mơ, nên mới vén áo nhìn sơ qua cơ bụng của ai đó, chỉ thoáng nhìn thôi mà!

Chứ có phải cố tình đâu!

"Em chẳng thấy gì hết! Anh có ngủ trần đâu mà lo!" Sơ Vũ cố lấy giọng cao hơn bình thường để che giấu sự hoảng hốt.

Thẩm Trạc vốn quen thói ngủ sau khi tắm, quấn khăn lau tóc rồi leo lên giường luôn, trên để trần, dưới thì mặc quần. Nhưng tối qua trong nhà có nhiều người, anh còn đặc biệt mặc cả bộ đồ ngủ cho nghiêm chỉnh.

Lúc này anh cúi mắt nhìn Sơ Vũ, ngoài miệng bảo "chẳng thấy gì", nhưng hai má đã đỏ ửng, nhìn là thấy.

"Nhìn cái mặt em kìa, rõ là đang mong tôi ngủ trần đấy chứ." Anh chậm rãi nói.

Sơ Vũ vội đưa tay sờ mặt mình, đúng là nóng ran thật. "Em nóng vì vừa chạy xong ấy mà! Em đi học đây!"

Cô vừa đi vừa thầm gào trong lòng: đến trong mơ cô còn chưa dám lột quần anh, đã rất có chừng mực rồi! Cái tên Thẩm Trạc này rõ ràng cố ý, định moi tiền đây mà!

Cái thân phận "phú bà" của mình... chắc bị anh phát hiện mất rồi.

Vừa tới lớp chuẩn bị học, Sơ Vũ chợt nhớ ra vụ nick phụ của mình.

Ngoài đời thì còn phải giữ hình tượng, chứ lên mạng thì tha hồ bung lụa!

Vừa mới đổi nick xong, đã thấy tin nhắn của Thẩm Trạc gửi lại:

"Nếu không có việc gì thì tôi xóa kết bạn."

Sơ Vũ luôn tin rằng để kéo gần quan hệ với ai, tốt nhất là thành thật. Ví dụ như:

[Nick phụ: "Chửi tui thì ngồi tù"]: Anh ơi, cho tui xem cơ ngực.

Cùng lúc đó, trong lớp học thiết kế tốt nghiệp, Thẩm Trạc nghe điện thoại rung, mở ra thấy tin nhắn thì phì cười.

Cô nàng này xoay nhanh thật, sáng thì nhìn bụng với chân anh, giờ đổi qua ngực rồi.

Không biết sau này nếu lén vào phòng nhìn luôn ngực anh, thì lần kế lại muốn xem gì? Cứ thế lấn tới à?

Z: "Muốn xem cũng nhiều ghê."

Chửi tui thì ngồi tù: "Sao nào?"

Chửi tui thì ngồi tù: "Anh làm nghề này chẳng phải cũng ăn cơm tuổi trẻ sao?"

Thẩm Trạc bắt đầu cảm thấy có gì đó sai sai. Dù người ta vẫn nói làm ngành máy tính là ăn cơm tuổi trẻ, nhưng nếu cô muốn nhờ vả, thì dùng kiểu nói chuyện này chắc chết sớm.

Z: "Ồ? Vậy em nghĩ nghề này tụi anh làm gì?"

Chửi tui thì ngồi tù: "Làm trai bao không phải chỉ cần đẹp trai à? Còn đòi hỏi tố chất gì?"

Đọc tới đây, Thẩm Trạc suýt đứng bật dậy ngay trong lớp, định chạy qua lớp Sơ Vũ lôi ra đánh cho tỉnh.

"Ơ? Gì thế? Đứng lên làm chi?" Thịnh Diễm ngồi bên cạnh ngơ ngác hỏi.

Anh cố nén, ngồi xuống lại. Sơ Vũ bám lấy anh lâu thế chắc chắn có mục đích. Anh quay sang hỏi Thịnh Diễm: "Nhìn tôi giống trai bao lắm hả?"

Thịnh Diễm nhìn anh đầy vẻ trêu chọc: "Trai bao kiểu gì? Tiếp rượu hay... tiếp giường?"

"Có khác gì nhau?"

"Chứ sao không? Tiếp giường nhìn còn thiếu sức sống hơn chứ." Thịnh Diễm cà khịa, "Dù có nghèo cũng đừng dại nghĩ mấy chuyện đó, Thẩm thiếu gia à, làm trâu ngựa chứ đừng làm gà vịt nhé."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!