Sơ Vũ cảm thấy một điềm gở đang ập đến.
Bởi vì ngữ điệu của Thẩm Trạc quá thật. Mà giấc mơ của cô cũng đâu có level mạnh tới mức này.
Cô giơ tay nhéo nhẹ bắp tay mình một cái, cơn đau lan dọc cánh tay, khoảnh khắc đó, Sơ Vũ đã mường tượng được cảnh mình sẽ chết như thế nào.
Không phải bị Thẩm Trạc bóp cổ chết, thì cũng là tự mình xấu hổ đến mức chết lâm sàng tại chỗ.
"Đau không?" Thẩm Trạc lạnh lùng nhìn cô gái đang đơ toàn tập.
Khoảng cách hai người rất gần, nên anh cảm nhận rõ ràng cơ thể trong lòng mình đột nhiên căng cứng, Thẩm Trạc xác định chắc chắn: cô tỉnh rồi.
Sơ Vũ nhắm tịt mắt, tiếp tục giả chết.
"Dù em có giả ngất thì cũng không thoát được đâu." Thẩm Trạc bị ôm cả đêm, rốt cuộc cũng được giải phóng. Anh xách tay cô gái đang ôm mình chặt như gấu trúc, lôi thẳng khỏi giường mình.
"Em... sao lại lên giường anh được?" Sơ Vũ thấy không thể giả chết nữa, đành dũng cảm đối mặt phong ba bão táp. Vốn tỉnh dậy còn thấy sảng khoái, giờ phút này lập tức như cái xác không hồn.
Vậy nãy giờ cô đã làm gì trời ơi!
Như một con d* x*m bới áo người ta, thậm chí còn mò mẫm khắp chốn...
Thẩm Trạc xoa xoa cái chân mình, đúng là không nhéo bản thân mà lại đi nhéo anh. Hồi nãy lúc ngủ còn tưởng bị chó cắn.
"Sao tôi biết được." Thẩm Trạc cả đêm ngủ không yên, giờ thái dương giật lên từng hồi.
"Tôi đang ngủ ngon lành, ai ngờ có người nửa đêm đột ngột xông vào, chẳng nói chẳng rằng ôm tôi ngủ luôn." Giọng anh khàn khàn, còn chưa kể đến chuyện Sơ Vũ ôm anh rồi thì hết gọi "chồng ơi" lại "bảo bối" các kiểu.
"Tôi gọi em bao nhiêu lần cũng không phản ứng gì, khỏi cần giải thích." Thẩm Trạc hất mí mắt nhìn cô, "Tóm lại là em tự mò vào phòng tôi."
"Thậm chí còn tỉnh dậy rồi s* s**ng tôi từ đầu đến chân." Anh kéo lại áo ngủ của mình, "Trong đầu em suốt ngày nghĩ cái gì vậy?"
Sơ Vũ chỉ nhớ được đoạn mình nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, sau đó cảm giác ngủ tiếp cũng chẳng khác gì thường ngày, có chăng là thoải mái hơn chút.
"Xin lỗi..." Cô ngoan ngoãn cúi đầu, biểu cảm nhận lỗi vô cùng thành khẩn, "Tối qua em dậy đi vệ sinh, nửa đêm đi nhầm phòng... Bình thường anh ngủ hay đóng cửa mà, em nhận nhầm đó."
"Ý em là tôi cố tình không đóng cửa để dụ em vào?" Thẩm Trạc khoanh tay nhìn cô.
"Không phải ý đó! Vậy anh nói giờ tính sao..." Sơ Vũ len lén ngẩng đầu nhìn anh, giọng khép nép: "Em cũng đâu biết làm sao..."
Sự bình tĩnh trên gương mặt Thẩm Trạc cuối cùng cũng nứt toác.
Mấy câu thoại này... sao nghe quen tai vậy? Cứ như mấy tên tra nam trong phim truyền hình sau khi làm chuyện xấu xong vẫn còn mặt dày cãi cùn ấy.
Nhưng anh thật sự không biết làm gì với cô cả. Dù sao anh cũng không thể theo phim mà giở mấy chiêu "khóc lóc ăn vạ, giả chết dọa người".
"Chỉ lần này thôi." Thẩm Trạc lạnh giọng, "Còn em nói tính sao hả, tôi giữ lại quyền sai khiến em một lần, bất cứ lúc nào."
"Và em phải nghe theo tôi."
Sơ Vũ nghe xong thấy có gì đó sai sai, như một cái giao kèo kỳ quặc nào đấy, cô dò hỏi xác nhận: "Chỉ một lần thôi đó nhé?"
"Ừ."
Sơ Vũ gật đầu đồng ý. Con người mà, làm sai chuyện thì phải chịu trách nhiệm. Dù sao cũng chỉ một lần, cô chịu được.
"Còn không mau ra ngoài?" Thẩm Trạc thấy cô vẫn ngồi đờ trên giường mình như tượng đá, liền lên tiếng nhắc nhở, "Em định đợi Thịnh Diễm tỉnh dậy, nhìn thấy em từ phòng tôi đi ra, rồi công khai khắp thế giới à?"
Sơ Vũ như bị chạm điện, lăn quay lăn lại chui khỏi giường anh. Không thể không thừa nhận, đệm giường của Thẩm Trạc đúng là rất êm. Vì rõ ràng nửa sau đêm qua cô ngủ ngon hơn hẳn nửa đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!