Thịnh Diễm hơi không phục, sao cứ đến lượt Thẩm Trạc là toàn những câu hỏi dễ xơi thế này, còn hỏi lần gần nhất động lòng là khi nào nữa chứ.
Anh ta nghi ngờ nghiêm túc rằng từ tuổi mới lớn đến giờ Thẩm Trạc chưa từng động lòng vì ai.
"Cái này tôi còn có thể trả lời thay cậu ấy, chắc chắn là chưa bao giờ." Vừa nói anh ta vừa định giật lại lá bài trong tay Thẩm Trạc ném về.
Không dám tưởng tượng phải là tiên nữ cỡ nào mới khiến "Ngài Thẩm" chủ động rung rinh, từ thời cấp ba nhìn người ta yêu sớm, anh ta đã tò mò chuyện này rồi.
Sơ Vũ không khỏi kinh ngạc, hóa ra là chưa từng. Người này đúng là tim gan sắt thép. Công việc ra công việc, tình cảm ra tình cảm, đi qua rừng hoa mà chẳng vướng nổi một cánh.
Đúng lúc mọi người chuẩn bị thu dọn bắt đầu ván tiếp theo, người vẫn im lặng nãy giờ bỗng mở miệng, giọng chầm chậm: "Vừa nãy."
"Nói gì đấy, cậu phát sốt à?" Thịnh Diễm nghi luôn là thằng bạn này nói nhảm, "Đừng để sốt cháy mất não."
Sơ Vũ cũng hơi rối: "Vừa nãy" là sao? Vừa nãy Thẩm Trạc xảy ra chuyện gì à? Chẳng lẽ là trong lòng len lén nhớ ai một cái?
Cả bọn nhìn nhau, trừng mắt không chớp nhìn Thẩm Trạc.
Chỉ thấy người kia chậm rãi lên tiếng, khẽ liếc họ một vòng, giọng nhàn nhạt: "Chẳng lẽ tim các người vừa nãy không động sao?"
"Ai mà không động thì tôi đề nghị làm cấp cứu tim phổi ngay đi."
"Đừng có chết thật."
... Sơ Vũ thấy họ quả nhiên vẫn đánh giá thấp cái miệng của Thẩm Trạc, lần nào mở miệng cũng ngoài dự liệu.
Thịnh Diễm thấy chán, trên đời này ai chơi chiêu lại qua mặt nổi Thẩm Trạc chứ.
Ván mới bắt đầu, vận đen lần này rời khỏi người Thẩm Trạc và Thịnh Diễm, tụ hết lên người Sơ Vũ. Cô nhìn điểm mình gieo ra là một, đã chuẩn bị sẵn lựa chọn: "Thật lòng."
Thịnh Diễm còn đứng bên càm ràm: "Sao các người toàn 'thật lòng' thế, có học tôi tí đi, có tinh thần 'đại mạo hiểm' không?"
Sơ Vũ rút một lá bài, nhìn câu hỏi trên đó, hơi câm nín. Bài này đúng là biết chọt vào tâm sự của cô, Ôn Lê đứng cạnh đọc lên: "Bây giờ có người thích không?"
Ánh mắt Thẩm Trạc nhạt nhòa rơi lên người cô, nhìn không ra cảm xúc. Trong chốc lát Sơ Vũ không biết đáp thế nào, vì người cô quen thì ít, thân hơn lại càng ít, nên mỗi người, mỗi đoạn tình cảm với cô đều đủ quan trọng, đủ rõ ràng.
Nhưng cô cũng là người có ranh giới rành mạch, biết rõ mình ghét gì nhất, nên thỉnh thoảng mất ngủ vẫn ép bản thân "cắt bỏ".
Cắt bỏ quá khứ.
Cô khẽ lắc đầu.
Thẩm Trạc nhìn động tác ấy, mắt khẽ rũ xuống, không biết đang nghĩ gì.
"Chắc là coi như không." Sơ Vũ do dự một lúc.
Tình cảm không phải thứ hữu hình vật lý, không thể nói cắt là sạch bóng ngay, nhất định phải có một quá trình chậm rãi, như rút tơ vậy. Cho đến một ngày nào đó, có thể là một khoảnh khắc rất bình thường, cô sẽ phát hiện đã rút sạch sẽ rồi.
Lông mày Thẩm Trạc chau lại: "Có là có, không là không, 'coi như không' là ngữ pháp gì?"
Sơ Vũ bực bội trừng anh, loại người lạnh lùng vô tình như anh thì hiểu gì.
Tình cảm hình thành cần thời gian, phai đi đương nhiên cũng cần thời gian, làm sao có chuyện nói không muốn, không thích nữa là giây sau biến thành người dưng.
Giờ cô không thích Giang Ký Bạch nữa, nhưng không muốn nói tuyệt đối như vậy, cô chỉ là còn cần thêm một vài chuyện để xác nhận thôi.
"Liên quan gì tới anh." Sơ Vũ phồng má trừng lại, "Tim anh đập cái đã gọi là 'động lòng' thì em 'chắc là không' cũng đâu có nghĩa là 'không' hẳn."
Cô tưởng Thẩm Trạc chắc chắn sẽ mỉa mai thêm vài câu, ai ngờ kì diệu thay, anh lại quay mặt đi, không nói nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!