Chương 32: Lần rung động gần nhất

Ánh mắt của Thẩm Trạc xưa nay luôn lạnh nhạt, mang dòng chữ "người lạ chớ lại gần", bình thường mỗi lần xỏ xiên người ta, trên khóe môi anh cũng là kiểu cười mỉa mai trêu chọc.

Tóm lại là một gương mặt rất đáng đánh mà không ai dám đánh.

Sơ Vũ lần đầu tiên thấy trong đôi mắt đen nhánh ấy nhuộm một tia cười không hề mang sát khí, chỉ nhàn nhạt thôi, nhưng khi phối cùng độ cong nơi khóe môi...

Thật sự cực kỳ đánh lừa người khác!

Ánh mắt vốn nhìn chó cũng như muốn chửi bới bỗng hóa thành nhìn chó cũng thâm tình.

"Anh anh anh..." Sơ Vũ đột ngột lắp bắp, "Em đặt đơn ngay đây, anh mau vào bếp trông món của anh đi."

Thẩm Trạc đứng thẳng dậy, ban nãy anh vẫn khom lưng để cùng Sơ Vũ xem điện thoại. Lúc quay người đi, anh giả vờ như thuận miệng nhắc: "Tài khoản Meituan này lần trước tôi dùng đặt rồi, em còn tài khoản nào khác không?"

Trong chớp mắt bị sắc đẹp làm cho mụ mị, não Sơ Vũ ngừng nghĩ: "Có thì có, nhưng lần trước sao em không thấy có đồ tặng kèm nhỉ?"

Thẩm Trạc thuộc dạng nói dối mà mặt khôngđỏ, tim không loạn, nhàn nhạt đáp: "Tôi cầm vào phòng ngủ rồi. Thấy em không hứng thú nên không đưa."

Sơ Vũ đúng là chẳng mấy hứng thú, cô thích kiểu khác kia: "Vậy rốt cuộc anh muốn mấy phần thế? Anh thích ăn... số phức hả?"

"Càng nhiều càng tốt."

Đúng lúc Thịnh Diễm và Ôn Lê chơi game xong quay về cũng là đến giờ ăn. Sơ Vũ tò mò nhìn hai người: "Ai thắng thế?"

Thịnh Diễm liếc Ôn Lê, hừ một tiếng: "Gà mờ."

Ôn Lê cũng không ngờ Thịnh Diễm ở mảng này lại thật sự có hai chiêu. Sơ Vũ giơ đôi tay của mình lên nhìn cô nàng: "Vậy cậu có thể làm tiếp cho tớ không?"

Ban nãy mười ngón mới làm xong chín, Ôn Lê bị khích tướng lôi đi đánh game, còn lại mình Sơ Vũ ngồi đây, nhìn thế nào cũng thấy ngón cuối không ưng mắt.

"Được được được!" Ôn Lê suýt quên khuấy vụ này.

Cô nàng vừa quét lớp đầu tiên thì điện thoại Sơ Vũ reo. Ôn Lê định bấm từ chối, tưởng lại là điện thoại lừa đảo.

"Chắc trà sữa tới rồi." Sơ Vũ bảo cô nàng bắt máy, dặn shipper để trước cửa là được.

"Để tôi ra lấy." Thẩm Trạc đứng phía sau cô. Trong bếp mọi thứ đã chuẩn bị xong, chờ lên mâm thôi, anh đương nhiên rảnh rỗi.

Ôn Lê nhìn bóng Thẩm Trạc đi ra, thì thào với Sơ Vũ: "Hai người bây giờ sao... thấy kỳ kỳ ấy, mà tớ lại nói không ra cái kỳ ở đâu."

Thịnh Diễm thuộc dạng có thể nằm tuyệt không ngồi, kiểu "ăn trực" chính hiệu, nên dĩ nhiên không đi lấy trà sữa. Nghe Ôn Lê nói, anh ta chen vào một câu: "Ngày nào em chẳng thấy ai cũng kỳ. Lúc tôi ở chung với Thẩm Trạc cũng cỡ cỡ vậy. Với cả, ai ở chung với Thẩm Trạc chẳng phải bám cơm bám bánh của cậu ta."

Sơ Vũ cũng gật đầu, chủ yếu là cô cũng chẳng biết mấy phòng bạn cùng thuê thường tương tác ra sao.

Cô với Thẩm Trạc bình thường cũng chẳng liên lạc gì mấy.

Cùng lắm coi như bạn ăn chung.

Từ ngày được bám cơm của Thẩm Trạc, kế hoạch giảm cân của cô đã bị xếp xó khá lâu.

Thẩm Trạc đẩy cửa ra, xách túi đồ ăn đặt dưới đất lên. Trên phiếu dán ngoài có hạng mục món đặt và số điện thoại người đặt, đã ẩn bốn số giữa.

Anh rút tờ bảng số điện thoại lần trước ra đối chiếu.

Thẩm Trạc bị chọc cười, đúng là một bất ngờ lớn dành cho anh.

Anh thu lại dáng vẻ, xách túi đồ vào phòng khách, lấy trà sữa ra đặt lên bàn ăn, còn cái túi thì ném thẳng vào thùng rác.

Ba người trên sofa đang tám hăng say, chẳng ai để ý bên này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!