Sơ Vũ nhìn thẳng vào anh, bốn mắt giao nhau, không ai nói câu nào. Con người sao có thể miệng tiện đến vậy chứ.
Cho dù cô có dậy sớm mỗi ngày học thuộc cả đống meme thì cũng không chơi lại được Thẩm Trạc, cái kiểu thiên phú chơi chữ bẩm sinh này đúng là khó đỡ.
"Cảm ơn anh đã nhắc, lần sau gặp nhất định sẽ gọi là chú Thẩm." Sơ Vũ chuyên tâm ngó xuống bộ móng đang sơn dở, không thèm để ý đến anh nữa.
Ôn Lê ngồi bên cạnh cố nín cười, cô nàng hiểu rõ Sơ Vũ mà, cái kiểu hài hước lạnh nhạt của cô luôn khiến người khác không kịp trở tay, nhưng điều khiến cô không hiểu được là tại sao Thẩm Trạc lần nào cũng phối hợp "chương trình" dữ vậy.
Hai người này mà đứng chung một sân khấu có khi còn lên được sân khấu Gala Tết, chắc chắn còn thú vị hơn mấy tiết mục gói bánh chưng nhiều.
"Mà dạo này điện thoại rác của cậu sao nhiều thế?" Cô nàng vừa làm móng cho Sơ Vũ vừa lẩm bẩm, "Cảm giác ngày nào cũng có mấy cuộc gọi."
Sơ Vũ cũng thấy kỳ lạ, ban đầu còn tưởng là do nhóm scam từ Myanmar lại rục rịch kiếm thành tích, ai ngờ hỏi người khác thì chẳng ai bị gọi cả, mỗi cô là ngày nào cũng bị réo.
"Ngày nào cũng phải bốn, năm cuộc trở lên, mà để tớ biết ai bán thông tin cá nhân của tớ là tớ report với kiện lên tận thiên đình luôn á."
Thẩm Trạc lúc này đang dọn dẹp đồ trên bàn ăn sau lưng sofa, liếc sang Thịnh Diễm đang ngồi không làm gì: "À mà thầy hướng dẫn bảo tuần sau cậu nộp đề cương đề tài đấy."
"Ơ? Gì cơ? Tôi nhớ là tuần sau nữa mà?" Thịnh Diễm lấy điện thoại ra xem lại tin nhắn trong nhóm.
Thẩm Trạc vừa cầm đồ bước vào bếp vừa thản nhiên đáp: "Tôi nói với cô ấy là dạo này cậu rảnh rỗi quá, thế là cô ấy đổi ý."
"Đ* m* Thẩm Trạc, đầu óc cậu có vấn đề à?!" Thịnh Diễm gào lên phía sau anh, "Mỗi lần không vui là cậu lại lôi cô Lâm ra hành tôi, ông nội nó chứ! Học kỳ trước hành tôi đến mức chỉ lấy được học bổng hạng ba, tôi thà không cần còn hơn! Phước phần đó cậu có muốn thì tôi nhường!"
"Không cần. Tôi được học bổng hạng một rồi." Thẩm Trạc thản nhiên nói.
Thịnh Diễm đứng hình, nhìn người đang mặt lạnh rửa rau mà cạn lời, liền đuổi theo cố tình trêu chọc: "Làm sao nữa thế, công chúa Thẩm?"
Thẩm Trạc chẳng buồn đáp. Mới nãy nghe tiếng Thịnh Diễm gào rú cũng thấy vui lên một chút.
Anh vừa định rửa tay chuẩn bị nấu ăn thì điện thoại trong túi rung lên. Nhìn thấy là cuộc gọi của Phương Bác, anh liền bắt máy.
"Anh Thẩm, cái số điện thoại hôm trước cậu đưa tôi, tôi không kịp điều tra, nhưng hôm đó lỡ tay bấm nhầm gọi đi rồi, không phải số ở Bắc Kinh."
Giọng Phương Bác vang lên trong tai nghe. Trước đó Thẩm Trạc đưa số là để nhờ cậu ta tra giúp xem trong giới đua xe có ai rảnh quá định chơi khăm anh.
Thẩm Trạc suýt chút nữa thì quên khuấy mất vụ này, mấy hôm trước đã chặn số đó luôn rồi, còn định xóa đi cho khuất mắt, ai ngờ bị mấy tin nhắn khác đẩy xuống nên quên béng.
"Số đó ở đâu?" Anh hỏi.
"Giang thị, bên giới đua xe ở Giang thị cũng có mấy người quen." Phương Bác nói, "Nhưng lúc đó tôi gọi qua đầu dây là giọng nữ, tôi sợ bị lộ nên không dám lên tiếng. Cơ mà nói thật, giọng đó nghe quen lắm."
Thịnh Diễm đứng bên cạnh nghe thấy hết, cười cười chọc ghẹo: "Cái đồ ế từ trong trứng, đã nói chuyện với bao nhiêu con gái đâu mà còn phân biệt được giọng quen với không quen hả? Giỏi dữ."
Trong lúc đang tám chuyện thì bỗng một tiếng hét chói tai vang lên từ phòng khách làm cả Thẩm Trạc lẫn Thịnh Diễm giật bắn người. Hai ngươif lập tức phóng ra xem có chuyện gì.
Kết quả thấy Sơ Vũ đang ngồi trên sofa ôm ngón tay gào lên thảm thiết: "Ôn Lê! Tớ không muốn màu đỏ chót này đâu! Xấu chết đi được!"
Trông thảm không chịu nổi, y như thể vừa tay không bốc thịt sống xong vậy. Đến nửa đêm soi gương rửa mặt chắc tự hù chết mình mất.
"Ai da biết rồi biết rồi, thử màu thôi mà." Ôn Lê vội vàng an ủi rồi lấy đồ ra tẩy.
Thẩm Trạc với Thịnh Diễm liếc nhau, vừa nãy nghe vậy tưởng bị chó cắn cơ đấy.
Trong điện thoại, Phương Bác lúc nãy còn không mô tả nổi, giờ như được gợi cảm hứng.
"Ê, nói nghe nè, cái giọng hồi nãy nghe qua điện thoại rất giống giọng người đầu tiên vừa nói chuyện á, có điều nhẹ nhàng hơn một chút. Hồi nãy ai thế?"
Thịnh Diễm đứng kế bên chửi thầm: Đúng là đồ phân biệt giọng dở ẹc. Người đầu tiên nói là Sơ Vũ, thế mà cũng không nhận ra.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!