Tuần huấn luyện quân sự đầu tiên dần đi đến hồi kết, cường độ huấn luyện của từng lớp cũng giảm rõ rệt, mỗi ngày không còn chạy sáng nữa, chủ yếu là đứng nghiêm và đi đều bước.
"Má ơi, hôm đó Thẩm Trạc lên sân khấu hát xong là tường trường nổ tung luôn á!" Ôn Lê nhỏ giọng tám chuyện với Sơ Vũ, đến cả trên mấy nền tảng video cô nàng còn quét thấy mấy lần cơ mà.
Học viện số một, đẹp trai, hát hay, chuyên ngành đứng đầu, đúng kiểu buff cộng dồn đầy đủ.
Sơ Vũ đã có thể hình dung ra trong thời gian tới sẽ có bao nhiêu người phát cuồng theo đuổi Thẩm Trạc.
"Liệu có bị người trong giới phát hiện ra rồi mời đi debut không ta?" Ôn Lê vốn là một fangirl, vừa nghe là liên tưởng ngay đến tình huống đó, dù gì mặt mũi của Thẩm Trạc chưa trang điểm đã cực phẩm rồi.
"Không đời nào." Lâm La bên cạnh đột nhiên mở miệng.
"Sao vậy?"
Lâm La đáp qua loa: "Cái miệng của ảnh kìa, vô giới ngày đầu là bị phong sát liền."
Sơ Vũ cực kỳ đồng tình, giơ ngón cái ra với cô: "Hiểu Thẩm Trạc nhất vẫn là Lâm La."
Bên này ba cô đang tám chuyện vui vẻ, huấn luyện viên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua. Bỗng nhiên, liên đội bên cạnh rộ lên xôn xao, khiến Sơ Vũ cùng mấy người không nhịn được mà nhìn sang.
Bên cạnh là đội nữ của khoa Phát thanh, toàn mỹ nhân được chọn ra, nên ánh mắt mọi người dĩ nhiên bị thu hút.
Chưa được bao lâu, huấn luyện viên của đội đó cõng một cô gái từ trong đám đông chạy ra ngoài, xem ra là bị cảm nắng mà ngất, nhiệt độ ngày đêm ở Kinh thị chênh lệch lớn, buổi tối phải mặc áo khoác, ban ngày chỉ động đậy thôi cũng đổ mồ hôi như tắm.
Sơ Vũ thấy bóng người đó thì không nhịn được mà cảm thán, quả nhiên là khoa Phát thanh, người ta xỉu thôi mà cũng chân dài dáng đẹp cỡ đó.
Nghĩ đến Sơ Tự, cũng là một gã cao hơn mét tám, thế mà đến lượt cô lại chẳng thừa hưởng được chút gen nào.
Nếu cô mà ngất, chắc là tan vào trong đám đông luôn, rồi gây ra dẫm đạp tập thể mất.
Cô cũng không phải tự ti vì chiều cao của mình, chỉ là đơn thuần nghĩ nếu cao thêm được 10cm, thì ít ra có thể tăng thêm 5kg nữa mà trông cũng không thấy rõ, đúng là chuyện tốt một công đôi việc.
Đang đứng nghiêm mà thả hồn đi chơi, chợt thấy Ôn Lê bên cạnh cứ nháy mắt lia lịa với mình, cô có hơi không hiểu ý lắm.
"Cậu cũng xỉu đi!" Ôn Lê nhỏ giọng nhắc.
"Sao cơ? Mình không mệt mà." Sơ Vũ khó hiểu. Miễn là không bắt cô chạy, đứng nghiêm tí cũng chẳng vấn đề gì, dù gì cũng đâu có ai bắt cô đứng chuẩn.
Ôn Lê cảm thấy giận mà không dạy nổi người, đúng là đứng đó y chang binh lính thiệt.
Cô nàng iếc mắt về phía Thẩm Trạc đang chơi điện thoại, rồi lại nhìn Sơ Vũ: "Da!"
Sơ Vũ cuối cùng cũng phản ứng kịp rồi, lúc nãy cô không muốn nói chuyện vì trời nắng gắt quá, chắc bị Ôn Lê hiểu lầm là chứng 'khát da' phát tác, thấy người là không chịu được.
Thật ra bây giờ cô đã quen với kiểu mỗi ngày nhìn Thẩm Trạc mà không được ăn, không đúng, là không được chạm vào rồi.
Nhưng nếu đã có cơ hội thế này, đứa ngốc mới bỏ lỡ.
Sở Vũ nghĩ nghĩ dáng vẻ người ta thường bị cảm nắng ngất thế nào, chuẩn bị học theo kiểu loạng choạng vài cái rồi ngã xuống cho hợp lý. Vừa lắc lư được vài nhịp...
"Em muốn xỉu thật à?" Phía sau bỗng vang lên giọng nói quen thuộc, mang theo ý cười rõ ràng.
Sơ Vũ ngẩng nhẹ đầu lên, trong lòng không khỏi rít gào, Thẩm Trạc, rốt cuộc anh xuất hiện bên cạnh từ khi nào vậy, có thể trễ thêm vài giây được không? Vậy là tôi đã xỉu xong rồi!
"Không được hả?" Sở Vũ não cá vàng tạm thời đình công, ngơ ngác hỏi lại.
Thẩm Trạc lần đầu tiên thấy có người bám cột trèo lên nhanh vậy. Bình thường bị người ta vạch trần rồi thì cũng biết dừng, đằng này cô còn đòi tiếp tục nữa chứ.
"Được." Anh đáp ngay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!