Vừa nãy còn khí thế hừng hực, trong tưởng tượng của mình, Sơ Vũ ít ra cũng phải là kiểu nữ chính bản lĩnh, nói năng bình tĩnh, đĩnh đạc, không nhún nhường.
Thế mà chỉ một câu của Thẩm Trạc vừa vang lên, bao nhiêu khí thế bay sạch.
Cô nghi là tại chiều cao. Nếu cô cũng cao 1m88 như người ta thì chắc không bị áp vía thế này.
"Sao thế? Không muốn à?" Thẩm Trạc liếc cô một cái.
Sơ Vũ ngoan ngoãn gật đầu: "Muốn."
Việc này nhìn thì như bị đàn anh sai vặt, nhưng thật ra là cơ hội vàng để lấy lòng cả lớp, sao cô không vui cho được?
Lâm Chu Chu thì lại không nhìn ra điều đó, vẫn đứng bên hả hê. Dù gì sau hôm đó, trong lòng cô ta đã bất bình mãi: Vì sao Sơ Vũ lại quen biết nhiều trai đẹp đến thế?
Ban đầu cô ta còn tự an ủi rằng Thẩm Trạc chắc không phải người đàng hoàng gì, nghĩ anh là kiểu côn đồ chẳng hạn, còn khó kiểm soát hơn cả Giang Ký Bạch, chắc Sơ Vũ chỉ bị gạ gẫm chơi bời thôi.
Ai dè hôm nay mới biết Thẩm Trạc là đàn anh năm tư. Chẳng qua cô ta thiển cận, chỉ lo để ý tới mấy người cùng khóa, nên trước giờ mới không biết đến tên người ta.
Nhưng giờ xem ra, giữa Sơ Vũ và anh cũng chỉ là quan hệ đàn anh đàn em bình thường, lòng cô ta liền bớt khó chịu đôi chút.
"Vậy cảm ơn đàn anh nha~" Lâm Chu Chu cười nham hiểm nói, vẫn tưởng Thẩm Trạc đang cố ý "dằn mặt" Sơ Vũ vì vụ khoe tiền ban nãy.
"Não có vấn đề à?" Thẩm Trạc lạnh lùng nhìn cô ta một cái. Mặt thì không nhớ rõ, nhưng cái giọng ồn ào thì anh nhớ, lần nào xuất hiện cũng rất là ồn.
"Tôi nhớ tôi từng nói là bảo tụi cô im miệng." Giọng anh chậm rãi, từng chữ từng câu đều mất kiên nhẫn. "Tối hôm đó tôi cũng có mặt, ai là trai bao thế, sao tôi không thấy?"
Lâm Chu Chu bị khí thế của anh dọa đến cứng người, lắp bắp không nói nổi. Cô ta tưởng lời cảnh cáo tối đó chỉ là không được nói chuyện Sơ Vũ bị anh và một người khác đưa đi, chứ không ngờ là cái gì cũng không được phép nhắc đến.
Cảnh Vân đứng phía sau vội kéo Lâm Chu Chu ra sau lưng: "Là cô ấy uống say nhìn nhầm thôi ạ, đàn anh."
Thẩm Trạc mắt cũng không buồn liếc sang, gọi cả hai đội dậy tập hợp: "Tôi thấy mấy người rảnh rỗi quá rồi đấy, vậy thì tập tiếp đi, không được nghỉ nữa."
Anh quen thân với mấy huấn luyện viên, nên mấy người đó cũng chiều theo ý anh, sẵn lòng tiếp tục huấn luyện.
Ôn Lê và Lâm La vừa đứng lên, mặt mày u oán, đi ngang qua Lâm Chu Chu như hai hộ pháp: "Đang nghỉ ngon lành, vì vài người mà bay màu, tôi phục ghê luôn đó." Ôn Lê hừ một tiếng.
Lâm La phụ họa: "Thẩm Trạc đúng là có bệnh, không thể lôi riêng vài cái mồm rác ra mà hành hạ à?"
"Còn không đi?" Thẩm Trạc quay lưng rời khỏi, thấy cô gái nào đó vẫn còn đứng đực ra đấy, liền nhướng mày: "Định để tôi khát nước chết rồi thừa kế cái tài khoản Huabei* của tôi hả?"
(*Huabei() là một dịch vụ tín dụng tiêu dùng thuộc hệ sinh thái Alipay () của tập đoàn Ant Group (công ty con của Alibaba).
Sơ Vũ vội vàng chạy theo. Huabei cái gì, nếu là tài khoản ngân hàng thì còn có thể suy nghĩ!
Nhưng không phải luyện tập thì quá hời rồi còn gì, cô tiện tay mang theo cả ô che nắng, trời đang nắng gắt, mà từ sân ra siêu thị cũng cách một đoạn kha khá.
Thẩm Trạc quay đầu lại, thấy cái ô thấp lè tè trên đầu cô như một cây nấm nhỏ.
"Nắng mà che ô sẽ không cao lên được đâu." Anh chọc chọc vào đỉnh ô chỉ cao đến cằm mình: "Che thấp thế thì tôi còn muốn ké chút bóng râm cũng không được."
Sơ Vũ nâng mép ô lên nhìn anh: "Che trong nhà mới không cao lên chứ?"
"Đều vậy thôi." Thẩm Trạc gãi mũi, có vẻ hơi xấu hổ vì nhớ sai.
"Anh thì giỏi rồi, đồ người khổng lồ." Cô lầm bầm rất nhỏ.
"Thế còn em là gì, cư dân tí hon à?" Thẩm Trạc thuận miệng đáp.
Hai người vừa vào siêu thị, Sơ Vũ nhìn dãy kệ đầy nước giải khát, quay sang hỏi: "Mua gì đây? Mua bao nhiêu chai?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!