Chương 23: Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à?

"Cậu không biết chuyện này trước à?" Ôn Lê cũng thấy quá trùng hợp, chẳng phải nói mấy anh chị năm tư đều bận thực tập hoặc làm khóa luận tốt nghiệp rồi sao, sao Thẩm Trạc với Thịnh Diễm lại nhàn rỗi đến mức này.

Thậm chí tần suất đi bar với cày game cũng chẳng giảm bao nhiêu, ngày nào cô nàng cũng phải nhận nhiệm vụ đi lôi hai người về.

Ánh mắt Sơ Vũ đã hoàn toàn mất đi ánh sáng, "Cậu thấy tính cách của Thẩm Trạc giống kiểu sẽ báo trước với người ta không?"

Ngành Khoa học máy tính cũng chỉ từng đó người, nếu đã làm huấn luyện viên thì xác suất cực lớn sẽ được phân về đội của Sơ Vũ, mà nếu biết trước đó là đội nữ thì càng khỏi phải đoán, vì số nữ sinh trong khoa chắc vừa đủ lập thành một đội.

"Cũng đúng." Ôn Lê tuy chưa từng bị tổn thương trực tiếp, nhưng chỉ cần nghe Thịnh Diễm vừa chơi game vừa gọi điện thoại trong ký túc cũng đủ khiến cô nàng sợ xanh mặt vì cái miệng của Thẩm Trạc.

Như thể là một thứ vũ khí bị kiểm soát vậy.

"Dựa vào tính anh ta thì đúng là làm được chuyện như thế thật, nín lặng chờ đúng lúc hôm nay hành hạ cậu cho đã."

"Phát biểu phải chào báo cáo trước." Giọng nói uể oải của Thẩm Trạc vang lên, cả đội lập tức im như thóc.

Sơ Vũ không cần quay đầu cũng biết chắc mọi người bị gương mặt của Thẩm Trạc lừa rồi, ai mà chống đỡ nổi lời đẹp của trai đẹp chứ? Ngay cả cô, hồi đầu mới quen cũng không làm nổi.

Nhan sắc là chính nghĩa.

"Không thấy không thấy không thấy..." Sơ Vũ tự lẩm bẩm trong đầu, chỉ cần cô không ngẩng mắt lên, dù là Giang Ký Bạch hay Thẩm Trạc thì cô cũng coi như không thấy ai hết.

May mà huấn luyện chính vẫn do một huấn luyện viên chuyên nghiệp phụ trách, Thẩm Trạc hình như chỉ đảm nhiệm vai trò giống cố vấn học tập, đứng bên quan sát buổi tập, chắc chỉ cần thỉnh thoảng cập nhật với học viện.

Anh bình thường vốn đã ít nói, gặp cả đội là con gái lại càng ít, đứng bên như người vô hình, vậy mà vẫn vô cùng nổi bật.

Vì là đội nữ nên cường độ và yêu cầu huấn luyện cũng không gắt như đội nam, nhà trường cũng hiểu rõ thể chất sinh viên đại học hiện giờ, không dám tập quá khắc nghiệt.

Trong giờ nghỉ, Sơ Vũ, Ôn Lê cùng mấy người khác, nam có, nữ có, ngồi thành nhóm tám chuyện, vì đã là sinh viên năm hai nên ai cũng khá thân quen.

"Cả hai huấn luyện viên đều đẹp trai quá trời!" Một cô gái nhỏ giọng tám nhảm, "Trường mình cũng không thiếu trai đẹp, mà sao trước giờ chưa thấy hai người đó bao giờ nhỉ?"

"Không thể nào?!" Cô bạn ngồi cạnh hét nhỏ, "Cậu không biết Thẩm Trạc hả?!"

Sơ Vũ và Ôn Lê nhìn nhau khó hiểu, đúng là hai đứa chưa biết thật. Ôn Lê thuộc dạng hướng ngoại nên lập tức tham gia vào chủ đề.

"Thẩm Trạc nổi tiếng lắm à? Năm nhất tớ không để ý lắm."

Cô gái kia nhìn cô nàng bằng ánh mắt như nhìn sinh vật lạ, "Nổi tiếng cực kỳ luôn đó chứ, từng đại diện cho viện mình tham gia rất nhiều cuộc thi quốc tế về khoa học máy tính, lần nào cũng đoạt giải vàng hết!"

"Đã thế còn đẹp trai, tuy trường mình không có mấy cuộc thi kiểu hoa khôi nam thần, nhưng trên diễn đàn của trường thì anh ấy rất nổi. Tòa nhà dạy học của viện mình tầng một chẳng hay treo ảnh anh ấy nhận giải suốt đấy thôi?"

Sơ Vũ và Ôn Lê nhìn nhau đăm chiêu, không trách ai được, vì hai đứa đúng kiểu "cưới xong là hết yêu" với ngành học của mình, khai giảng xong là chẳng thèm quan tâm, không dự thi trường, đến mấy tấm ảnh tuyên truyền dán ngay cửa cũng không buồn ngó.

Có ai đi học tiết 8 giờ sáng mà còn có tâm trạng tham quan tường ảnh không?

Ôn Lê còn khá hơn Sơ Vũ một chút, "Ồ~ có phải là cái người mà cô Lâm hay nhắc tới mỗi lần lên lớp không?"

"Đúng rồi đó!" Mấy người còn lại đồng thanh phụ họa.

Sơ Vũ cũng hơi nhớ ra chút ít, dù sao cũng là người duy nhất từng được "nữ ma đầu" chị Lâm khen ngợi, hiếm có cực kỳ.

Ôn Lê ghé sát tai Sơ Vũ thì thầm: "Hóa ra là tên Thẩm Trạc à, mỗi lần tớ thấy ảnh anh ta trên bảng trường cứ tưởng tên Thẩm Diệu, bảo sao trước giờ không nghe ai nhắc đến Thẩm Trạc."

Sơ Vũ: "... Hai chữ này khác nhau rõ ràng lắm mà?"

Không có học vấn là thiệt đủ đường.

Mấy người đang nói chuyện vui vẻ thì Cảnh Vân và Lâm Chu Chu chẳng biết lúc nào đã đi tới, không khí bỗng chốc trầm lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!