"Tôi là đồ tồi, được chưa? Em đừng khóc nữa có được không?" Thẩm Trạc thuận miệng phụ họa, dù sao người cô đang mắng cũng chẳng phải anh thật.
Ai ngờ bị anh phụ họa một câu, Sơ Vũ lại khóc càng tợn hơn, túm luôn vạt áo trước ngực anh lên mà lau nước mắt, nói năng mơ hồ chẳng rõ chữ nào.
"Ngày nào tôi cũng mua đồ ăn sáng cho anh, giúp anh giữ chỗ, còn viết bài tập hộ anh nữa. Mấy người bạn mà anh ghét ơi là ghét, tôi cũng ráng theo anh đi gặp tụi nó."
Nói đến đây, Sơ Vũ càng thấy tủi thân: "Chỉ để được anh chú ý đến, tôi còn tham gia mấy cái câu lạc bộ tôi chả thích tẹo nào... Dù mấy chuyện đó là tôi tự nguyện, không trách ai được."
Thẩm Trạc thu lại vẻ trêu đùa, nét mặt trầm xuống.
Cô gái này đúng là rất biết cách yêu người khác.
Sơ Vũ vẫn còn nghẹn một cục trong lòng: "Nếu như anh biết anh không thích kiểu con gái như tôi, thấy tôi mập mạp khó ưa, thì ngay từ đầu cứ từ chối đi, cần gì đồng ý quen làm gì."
Thẩm Trạc ngồi yên trên sofa không động đậy, trong đầu cân nhắc xem có nên tiếp tục nghe tiếp hay giả vờ không biết gì.
Đang ngẩn người, ai ngờ người vừa ngoan ngoãn ngồi khóc ban nãy bỗng nhào qua, cắn thẳng vào vai anh một phát.
"Em là chó à?"
Lúc này tự dưng lại biết nghe hiểu, còn hì hì trả lời: "Tôi là cừu cơ."
"Hừ..." Thẩm Trạc thấy cô có ý định cắn phát nữa thì nhanh tay chụp lấy sau gáy cô, thực ra cũng không đau lắm, đầu răng chỉ chạm nhẹ vào da khiến da hơi tê tê thôi.
Sơ Vũ cắn chưa đã miệng, tiếp tục vừa rên vừa lầu bầu: "Hôm đó đám bạn của anh trêu tôi ngực to, sao anh không đập cho chúng nó gãy răng đi? Hay là đàn ông các anh vẫn luôn thích kiểu đùa giỡn con gái như vậy?"
"Tôi ghét anh chết đi được, sao các anh lại kinh tởm thế hả." Sơ Vũ vừa nói, nước mắt lại thi nhau trào ra, nhưng không phải vì thất tình, mà là vì cuối cùng cô cũng mơ hồ nhận ra người mình thích không phải là người như mình từng tưởng.
"Tôi không muốn thích anh nữa đâu, Giang Ký Bạch." Cô khóc mệt rồi, nói cũng chậm lại, "Giá mà... giá mà anh vẫn là người tôi chưa từng gặp hồi cấp ba ấy, thì tốt biết mấy..."
Thẩm Trạc cảm nhận được vai áo mình nặng trĩu hẳn, cả người sững lại.
Vẫn là bạn học cấp ba sao? Anh cố gắng nhớ lại nhưng chẳng tài nào hình dung được, cô là bà con xa từ đâu đó, học trường nào anh còn không biết, hình như chẳng phải ở Bắc Kinh.
Chỉ vì câu nói kia, ánh mắt anh lần đầu tiên lướt qua phần trước ngực cô, nhưng cũng chỉ đúng một giây.
Thẩm Trạc lập tức đưa tay kéo chăn phủ lên người cô, che lại hết mọi thứ.
Anh đỡ cô nằm ngay ngắn lại, cả cơ thể nhỏ gọn của cô dựa vào cánh tay anh, nhẹ tênh như không có trọng lượng.
Dọn dẹp chăn gối xong, anh hơi bực mình. Dựa theo lực cắn ban nãy mà nói cảm giác hình như cũng chẳng ghét anh lắm đâu nha?Sơ Vũ tỉnh lại lần nữa thì suýt chút nữa không nhận ra mình đang ở đâu. Ký ức đêm qua chỉ dừng lại ở đoạn hành lang, lúc có một đám người kéo lại vây quanh.
Sau đó thì hình như có ai đó chạy ra mắng tụi kia một trận, mắng còn thô lỗ cực kỳ, rồi không nhớ gì nữa.
"Hửm!?" Sơ Vũ dụi mắt nhìn quanh căn phòng, ngạc nhiên phát hiện mình đã về đến nhà mình rồi.
Ngay lập tức, cô phong cho Ôn Lê danh hiệu "công chúa ốc sên".
Cơn đau đầu sau khi say vẫn còn âm ỉ, cô vỗ vỗ đầu mình hòng làm dịu bớt thì thấy một con chó collie màu xám trắng lao từ cửa phòng khách vào, mắt xanh thẫm như ngọc.
"Ấy? Cưng tên gì ấy nhỉ?" Sơ Vũ nhớ có nghe Thẩm Trạc gọi tên nó rồi.
Dù có hơi sợ chó, nhưng mấy con không sủa ầm hay dí theo cô thì vẫn sống chung được.
"Hamburger." Giọng Thẩm Trạc bất thình lình vang lên.
Sơ Vũ nhìn về phía cửa phòng, thấy cậu trai tóc tai rối bù, mắt vẫn lơ mơ ngái ngủ, trên người chỉ mặc mỗi chiếc áo thun rộng, dựa vào khung cửa nhìn cô.
"Chào buổi sáng..." Sơ Vũ hơi bối rối, vậy là cô ngủ ở sofa cả đêm thật à? Ôn Lê không thèm đưa cô vô phòng nữa, chắc say bét nhè luôn rồi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!