Chương 19: Làm trai bao mà không chuyên nghiệp gì cả

Thẩm Trạc vốn đã bực sẵn trong lòng, nhìn cái bản đăng ký cá nhân được gửi tới cũng chẳng mong moi được thông tin gì, dù sao giờ cũng là xã hội pháp trị rồi.

Thế là anh chỉ đơn giản đem số điện thoại của cô nàng kia đăng ký với toàn bộ các dịch vụ bán nhà và cho vay mua bất động sản, đảm bảo thời gian tới điện thoại cô ta sẽ nổ tung vì bị telesale gọi dội bom.

"Hứa Sở" cái tên tào lao ở đâu nghĩ ra không biết.

Nhưng như vậy là cũng coi như xong một gói combo "trả đũa".

Thịnh Diễm ngồi bên nhìn cả quá trình mà chỉ biết xuýt xoa: chiêu hiểm thật.

Dạo này con người ta sợ nhất chính là thông báo bất ngờ từ trường, tin rác từ công ty, và mấy cuộc gọi bán hàng vô duyên.

Chưa kịp yên tĩnh được vài phút, ngoài hành lang đã tụ lại một đám người, đông như tụ hội họp lớp bệnh tâm thần. Không biết còn tưởng có ai bùng bệnh tập thể.

Thẩm Trạc không phải loại người biết nhẫn nhịn, chiều người khác.

"Làm phiền hàng xóm rồi đấy, biết không?" Anh dựa hờ vào khung cửa, liếc ra đám người chen chúc ngoài hành lang, giọng nhàn nhạt như gió thoảng: "Rảnh thì về lại bệnh viện tâm thần mà ở."

Thịnh Diễm còn trong phòng cười không khép được miệng, đúng là cái miệng này, không phải bị đánh thì chắc cũng độc chết người luôn rồi.

Thẩm Trạc thậm chí còn chưa buồn nhìn kỹ cái người đang bị vây ở giữa là ai, nam hay nữ anh cũng chẳng rõ.

"Anh em, ngại quá nha." Một tên con trai định bắt chuyện làm quen, suýt nữa thì móc cả bao thuốc ra.

"Đừng ngại, tôi chỉ biết gọi công an thôi." Thẩm Trạc nghiêng nhẹ vai, làm cú tránh né vừa vặn, để đối phương chìa tay ra trong hẫng hụt.

Lâm Chu Chu quay đầu lại thì lập tức thấy gương mặt anh, áo khoác đen kéo khóa hờ, lộ ra yết hầu trắng nõn lạnh lùng, ngũ quan sắc nét, ánh mắt trong ánh đèn mờ trở nên đen kịt như đá thạch anh, lạnh như băng.

Khí chất khác hẳn Giang Ký Bạch, nhưng đứng trước gương mặt này thì phong cách gì cũng không còn quan trọng nữa.

"Bọn tôi không cố ý..." Cảnh Vân vội vàng nói, còn chưa kịp cười.

Mấy người còn lại thì không dám nói gì, vì cái khí lạnh lùng trên người Thẩm Trạc đúng là không đùa được, miệng thì độc như tẩm thuốc độc.

Thẩm Trạc chẳng thèm ngước mắt: "Cố ý thì càng bệnh."

Thịnh Diễm đứng sau lưng anh cười đến run vai, bước ra hòa giải: "Mấy cậu thông cảm đi, nguyên tắc sống của bạn tôi là con gái thì né, con trai thì tránh xa luôn."

Mấy người xung quanh vẫn nín thinh: thế thì thông cảm kiểu gì trời?

Thịnh Diễm nhìn lướt vào trong đám người, lập tức thấy ngay Sơ Vũ, mắt sáng rực: "Ơ? Không phải đàn em đây sao?"

Từ miệng anh ta xưa giờ chưa từng nghe đến cô "đàn em" nào khác, Thẩm Trạc mới nhấc chân bước lên một bước. Đám người tự động dạt ra, lộ ra tổ hợp ba người đang làm náo loạn.

Anh lướt mắt đánh giá một vòng, thấy huy hiệu trên ngực nhân viên và cổ tay Sơ Vũ đỏ ửng bị nắm chặt, bèn thò tay trực tiếp tóm gáy Sơ Vũ, chính xác là cổ áo.

"Tỉnh lại." Anh kéo cô về phía mình, cách xa tên nhân viên nam, và cả cái tên còn thua cả nhân viên nam kia nữa.

Rốt cuộc ba người ở trung tâm mới chịu dời mắt nhìn sang anh.

"Ể?" Sơ Vũ còn chưa nhìn rõ đã ngửi thấy mùi chanh bạc hà nhàn nhạt quen thuộc, da cô còn nhận ra Thẩm Trạc nhanh hơn cả mắt, thế là cứ thế mà nhào vào người anh.

"Anh thơm ghê." Cô lẩm bẩm, mặt kề lên áo anh.

Thẩm Trạc: Cứu nhầm con nhỏ lưu manh rồi.

Tên mặc đồ đen vừa thấy Sơ Vũ nhào vào Thẩm Trạc liền hiểu được sơ sơ. Hóa ra người nãy xô mình không phải "chính cung", chuyện còn phức tạp phết.

Còn đám người xung quanh thì hoàn toàn lú luôn, chẳng hiểu quan hệ của mấy người này ra sao, nhất là Thẩm Trạc mới xuất hiện.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!