Chương 17: Ngốc, nhiều tiền, tới nhanh

Sơ Vũ kinh ngạc quay đầu nhìn Ôn Lê, tiện tay cúi xuống xem lại số dư trong tài khoản. Thu nhập của cô hiện tại cũng xem như tạm ổn, nhưng gọi liền ba người thì thật sự hơi quá sức.

Mà còn phải đẹp trai, nghĩa là phải đắt tiền nữa chứ.

Phục vụ nhìn thấy quá nhiều kiểu sinh viên đại học nhìn ngây thơ mà ra tay lại cực kỳ hào phóng, nên chỉ mỉm cười gật đầu rồi quay ra dùng bộ đàm gọi người.

"A21, người ngốc, nhiều tiền, tới lẹ, phải đẹp trai, không nhận hàng tầm thường."

Sơ Vũ vẫn còn hơi choáng, "Không phải bọn mình chỉ muốn điều tra chút thôi à, có cần gọi hẳn ba người không?"

Cô chỉ muốn tìm hiểu xem rốt cuộc Thẩm Trạc làm việc ở đâu, cũng đâu có ý định thật sự gọi nhân viên nam làm gì.

Dù gì người khác cũng đâu có tác dụng gì với cô.

"Gọi rồi thì gọi cho đẹp trai một chút, chẳng lẽ bắt mắt cũng tiếc hả? Mà lỡ trong ba người đó có Thẩm Trạc thì sao? Ai chẳng phải làm việc chuyên nghiệp, chắc chắn cũng sẽ ngại bỏ đi. Còn nếu không có thì cứ vừa chơi vừa hỏi cũng được mà."

Sơ Vũ vẫn xót ví, số tiền đó vốn để dành đầu tư cho Thẩm Trạc mà.

"Sướng thì có sướng thật, nhưng ví tiền của tớ biết làm sao đây?"

Thấy cô làm mặt muốn khóc, Ôn Lê nhanh chóng vỗ về, "Được rồi, chia đôi với cậu nhé!"

Chẳng mấy chốc, ba anh chàng với ba phong cách khác nhau bước vào phòng. Một người mặc vest chỉn chu, một người mặc áo lưới nhìn xuyên thấu, người cuối cùng thì mặc áo thun đen đơn giản. Họ lần lượt giới thiệu sơ lược bản thân.

Sơ Vũ liếc nhìn một vòng, ừm, đúng là không ai bằng Thẩm Trạc cả. Vậy chắc mấy anh này giá cũng không tới mức mười ba vạn một đêm.

"Chị ơi~" Anh chàng mặc áo lưới cực kỳ chủ động, ngồi xuống chen giữa cô và Ôn Lê luôn.

Mà trông mặt còn già hơn cô mấy tuổi.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì ly rượu đã đưa đến tận miệng.

Sơ Vũ cảm giác chứng sợ giao tiếp của mình bắt đầu trỗi dậy. Cô liếc sang nhìn Ôn Lê, quả nhiên dân từng trải, bình thản cầm ly uống cạn.

"Em không thích uống à?" Anh chàng mặc áo thun đen nghiêng đầu hỏi Sơ Vũ..... Cô bắt đầu toát mồ hôi hột. Trước khi vào đại học cô còn chưa từng bước chân vào quán bar. Nếu chị gái cô mà biết cô tới mấy chỗ thế này gọi nhân viên nam...

Cô chắc chắn sẽ bị đánh thành màn hình gập.

"Người đẹp trai nhất ở đây là ai vậy?" Ôn Lê uống xong vẫn không quên chuyện chính.

"Chị gọi em rồi mà còn nghĩ đến người khác à?" Anh chàng bên cạnh cười khẽ, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của cô nàng thì vẫn thành thật trả lời: "Gọi là Z."

"Không có tên thật à?" Sơ Vũ tò mò.

Anh chàng ngồi cạnh cô hình như thấy câu hỏi của cô hơi kỳ lạ, "Ở đây ai dùng tên thật chứ?"

Sơ Vũ gật đầu như hiểu như không, chắc giống kiểu dùng "hoa danh" thời xưa.

Cô còn đang nghĩ liệu Z có phải là viết tắt của "Trạc" không thì đã bị chuốc một ly rượu.

Nhưng không cay như tưởng tượng, ngược lại còn có vị ngọt dịu dịu.

"Loại nhẹ, hợp với người mới bắt đầu uống." Chàng trai bên cạnh giải thích.

Sơ Vũ gật đầu nhẹ, nhưng thật sự không giỏi giao tiếp với người lạ, cảm thấy nên để Ôn Lê xử lý mấy vụ khai thác thông tin này thì hơn. Cô dứt khoát ôm ly rượu lủi về ngồi góc bên kia sofa.

Điện thoại vẫn còn nguyên đoạn chat từ mấy ngày trước.

Chửi tôi xin mời vào tù: Yêu đương không anh? Em là kiểu càng nhìn càng đẹp đó, ban đầu anh sẽ thấy xấu nhưng nhìn riết sẽ nhịn được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!