"Tôi. Không. Có!" Thẩm Trạc nghiến răng nghiến lợi nói từng chữ.
Thịnh Diễm vẫn còn đắm chìm trong cái cú sốc vừa đào được quả dưa siêu to khổng lồ, quyết không bỏ qua mà tiếp tục hỏi tới: "Không có cái gì? Là không mất ngủ hay là không gõ cửa hả?"
... Thẩm Trạc chưa bao giờ thấy Thịnh Diễm hỏi chuyện nào hợp lý như chuyện này, vì cả hai cái đó anh đều làm thật.
"Thấy chưa? Nói không ra lời rồi phải không?" Thịnh Diễm đắc ý vỗ đùi. Anh ta biết mà, dạo này trạng thái của Thẩm Trạc rất bất thường, tuyệt đối là đang yêu, không thì cũng đang chuẩn bị yêu rồi.
Sơ Vũ cũng không ngờ mọi chuyện lại hiểu lầm lạ lùng đến vậy, liền vội vàng giải thích: "Không phải, là anh ấy nửa đêm đến gõ cửa tìm em để bàn chuyện mời mọi người ăn cơm hôm nay."
"Ồ~" Ôn Lê và Thịnh Diễm đồng thanh phát ra âm thanh kỳ quái.
Chuyện nhỏ vậy sao không nói vào ban ngày, mà cứ phải chờ đến đêm khuya mới nói?
"Bọn tôi hiểu mà." Thịnh Diễm vỗ vai Thẩm Trạc, ánh mắt đầy ẩn ý.
"Thật sự không phải cái kiểu đó." Sơ Vũ luống cuống giải thích. Nhỡ đâu cô lỡ tay làm ô uế thanh danh "Công chúa Thẩm", thì sau này có còn cơ hội chạm vào anh nữa không?
Kết quả càng nói càng sai.
Thịnh Diễm khoác vai Thẩm Trạc, vừa đi vừa vỗ về: "Tôi hiểu mà, lần đầu thích ai hoặc bắt đầu yêu đương thì căng thẳng tới mất ngủ là bình thường lắm."
"Tôi cmn không có!" Thẩm Trạc không nhịn được bật thốt ra một câu chửi.
"Vậy tại sao nửa đêm không ngủ còn chạy đến gõ cửa người ta?" Thịnh Diễm lộ vẻ "tôi không tin đâu" hỏi lại.
Thẩm Trạc hít sâu một hơi. Anh thật sự không tiện nói, ai bảo có người dạo này nửa đêm coi "phim" với tần suất hơi bị cao chứ, đặc biệt là vào ban đêm.
Với cường độ như vậy mà bảo là viết bài thì anh cũng tin.
"Thấy chưa, nghẹn họng chưa kìa?" Thịnh Diễm càng tin chắc vào suy đoán của mình.
Mọi người ngồi quanh bàn ăn lẩu, món tráng miệng cuối cùng được bưng ra là bánh su kem do Thẩm Trạc làm. Hôm nay đông người, một mình anh không làm xuể nên chỉ chọn món đơn giản nhất.
Ôn Lê cắn một miếng liền khen nức nở, ghé tai Sơ Vũ thì thầm: "Trời ơi, đồ trai đẹp làm cũng ngon nữa!"
Sơ Vũ nhìn cái dĩa trước mặt mình. Vì Thẩm Trác mắc bệnh sạch sẽ, nên khách đến nhà đều dùng bát đũa dùng một lần, chỉ có anh là dùng đồ riêng.
Thịnh Diễm và Sơ Vũ vì từng ở đây nên cũng có bộ riêng của mình.
"Vừa kiếm được tiền, lại biết nấu ăn, còn đẹp trai, muốn gì xe đạp nữa?" Ôn Lê vừa cắn một miếng đầy kem, vừa nói lúng búng, "Nhất định đừng để vuột mất đó nha."
Vì mấy hôm trước vẫn đang ăn kiêng, hôm nay đúng là ngày "xả", Sơ Vũ cuối cùng cũng được ăn uống thỏa thích. Tay nghề của Thẩm Trạc, cô biết rõ mà.
Cô đầy mong đợi cắn một miếng su kem rồi chết lặng. Không có kem?
Cô nghĩ chắc do mình cắn chưa trúng phần có kem, cái bánh này to cỡ nắm đấm, nên đổi góc rồi cắn tiếp. Kết quả vẫn không có gì hết.
"Hả?" Sơ Vũ liếc sang dĩa của Ôn Lê, rồi những người khác nữa, ai nấy đều là đầy ắp kem.
Cô ngẩng đầu lên, đúng lúc chạm mắt Thẩm Trạc. Anh khẽ nhướng mày, mấp máy môi không phát ra tiếng, nhưng rõ ràng cô đọc được: "Không phải người."
Sơ Vũ suýt nữa đập luôn cái su kem khô queo vào mặt anh. Tức chết đi được! Chỉ vì nói một câu khi nãy mà dám làm bánh không kem cho cô hả?
Cô tức tối ăn hết cái vỏ bánh khô rang đó. Dù không có kem nhưng cũng không thể phí đồ ăn.
Không sợ kem tràn ra ngoài nên cô dứt khoát nhét hết vào miệng, vừa nhai vừa tưởng tượng như đang cắn người nào đó.
Thẩm Trạc nhìn hai má phồng phồng của cô, bật cười, quay mặt đi, đúng là y như con chuột hamster trữ lương thực vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!