"Hắt xì."
"Tối qua cậu làm gì vậy? Sao lại cảm rồi?" Thịnh Diễm đang nằm gục trên bàn ngủ, bị cú hắt xì như sấm nổ của Thẩm Trạc làm giật cả mình bật dậy.
"Tôi chẳng làm gì cả." Thẩm Trạc dụi tai, thấy hơi nóng.
"Sao đỏ thế?" Thịnh Diễm vừa định giơ tay sờ thử, liền bị Thẩm Trạc phang một cái "bốp" vào mu bàn tay.
"Biết rồi biết rồi, thiếu gia Thẩm nhà ta là quý tộc, không thích người khác chạm vào." Thịnh Diễm lườm anh, giọng đầy mỉa mai: "Ngày nào cũng sống như công chúa vậy đó."
"Cậu cái này không phải cảm đâu, là bị người ta chửi đấy." Anh ta chỉ vào tai Thẩm Trạc đang đỏ ửng lên.
Vừa dứt lời, Thẩm Trạc lại hắt xì một cái nữa.
Thịnh Diễm cười càng sung: "Coi bộ bị chửi không nhẹ đâu."
"Giỏi lắm." Thẩm Trạc nhíu mày day trán, thấy khó chịu. Ngoài cái người gần đây liên tục cãi nhau với mình, anh thật sự không nghĩ ra còn ai sẽ muốn chửi mình nữa.
Đúng là lấy oán trả ơn.
"À đúng rồi, chuyện đi ăn cậu hỏi cô em kia chưa? Tôi ngóng lắm rồi đấy."
Thẩm Trạc liếc anh ta một cái: "Cậu có ý gì?"
"Cậu không thấy cô gái đó nói chuyện rụt rè, dễ thương lắm à?"
"Không thấy." Thẩm Trạc trả lời thẳng thừng. Vì anh chỉ thấy người ta miệng thì rụt rè mà gan thì to bằng trời.
Chính xác hơn là rụt rè mà toàn làm mấy chuyện to gan lớn mật.
"Ê ê, đừng hiểu lầm." Thịnh Diễm cảm giác nhiệt độ xung quanh tụt nhanh, liền giơ tay thanh minh: "Tôi không có ý đó đâu, chỉ là gần đây ở nhà chán quá, muốn sang chỗ cậu xả hơi chút thôi."
"Có hỏi rồi." Thẩm Trạc gật đầu: "Cô ấy đồng ý."
Thịnh Diễm suýt reo lên tại chỗ: "Tôi biết ngay mà! Cô em này đúng là thiên thần! Nếu đổi lại là kiểu con gái hay làm mình làm mẩy, chắc chắn không cho tụi mình tới gây loạn rồi."
Thẩm Trạc hừ một tiếng trong cổ họng, khẽ nhướng mày. Anh chỉ thấy người ta đơn thuần đến mức chẳng hề có chút cảnh giác nào.Cuối tuần.
Trước khi đám người kia tới, Sơ Vũ đã dọn dẹp sạch sẽ phòng khách và bàn ăn. Về phần Thẩm Trạc, anh đang bận rộn trong bếp.
Đột nhiên, điện thoại đặt trên bàn trà phòng khách đổ chuông.
"Giúp tôi trông lò nướng." Thẩm Trạc tựa vào khung cửa bếp, nhìn về phía cô gái đang lau bàn.
"À... được." Sơ Vũ ngoan ngoãn vào thay chỗ anh.
Đứng trước lò nướng một lúc cô mới phản ứng kịp, tại sao mình lại nghe lời anh như vậy nhỉ?
"Phải dẫn thêm một người tới, báo trước với cậu một tiếng, nhớ chuẩn bị thêm một phần cơm." Bên kia điện thoại là giọng Thịnh Diễm.
"Không." Thẩm Trạc từ chối dứt khoát. Anh không thích người lạ tới đây, nhất là sinh viên Kinh Đại, toàn mấy người dễ gây chuyện, lắm phiền toái.
"Yên tâm đi, đảm bảo là kiểu không có hứng thú gì với cậu đâu." Thịnh Diễm hơi bất lực: "Lỡ có phát sinh gì, tôi, Thịnh Diễm, xin thề bảo vệ trinh tiết công chúa Thẩm tới cùng."
Sơ Vũ vốn đang định ra nhắc Thẩm Trạc là hình như đến giờ rồi. Vừa bước ra khỏi bếp, cô liền nghe được câu kia qua điện thoại.
"Công chúa Thẩm, trinh tiết..."
Cô suýt nữa bật cười thành tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!