"Anh có bệnh hả?" Sơ Vũ cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa. Loại lời này mà anh nói ra được, chẳng lẽ chính anh không cảm thấy kỳ cục sao? Nói xong, cô còn nghiêm túc bổ sung: "Em không chửi anh đâu, em hỏi nghiêm túc đấy."
Thẩm Trạc lại không hề cảm thấy ngại ngùng, trái lại, cả người toát ra cái khí chất đã nát thì nát cho trót, hết sức bình thản: "Ừ, tôi có bệnh."
"... Vậy sao cứ bắt em ngồi đây?"
Sơ Vũ vẫn chưa hiểu ra mô tê gì. Tuy nói ngồi cạnh Thẩm Trạc đúng là có giúp ích cho chứng khát da của cô thật đấy, nhưng rõ ràng là có gì đó rất sai.
Ngón tay Thẩm Trạc gõ gõ nhẹ lên mặt bàn như đang cân nhắc điều gì đó.
Sơ Vũ nheo mắt: "Không lẽ anh sợ ở một mình?" Cô nhìn anh đầy nghi hoặc, đúng là đàn ông, bề ngoài sáng sủa nhưng bên trong lại yếu đuối. Đến mức ngồi một mình trong phòng khách cũng không dám à?
Thẩm Trạc nhịn lại cơn muốn trợn trắng mắt, nghiến răng gật đầu: "Phải. Cho nên em ngồi đây được chưa?"
"... Thôi được rồi, vì tình người mà nhận lời vậy."
Sơ Vũ quay người hí hửng chạy về phòng lấy laptop, bước chân còn vui vẻ như vớ được kẹo.
Không cần lý do mà được ngồi cạnh Thẩm Trạc, còn gì vui hơn?
Cô đặt laptop lên bàn trà, vừa chuẩn bị gõ chữ thì cảm nhận được có một ánh mắt sắc lẹm từ bên cạnh lia sang. Kiểu như đang soi mói?
Cô cảnh giác ngẩng đầu lên, trừng mắt: "Anh nhìn cái gì?"
Hôm nay cô viết đến đoạn cao trào giữa nam nữ chính, đoạn này cực kỳ thân mật. Bị người khác nhìn thấy trong lúc gõ mấy thứ đó, cô thà đập đầu vào tường còn hơn.
Thẩm Trạc nhìn xác nhận: cô không đeo tai nghe, cũng không mở mấy cái video học tập gì đó. Rốt cuộc mới thở phào một hơi.
Cũng đúng, nhìn cái mặt non choẹt như học sinh tiểu học, ai mà ngờ trong đầu lại điên cuồng đến thế.
Anh khẽ bĩu môi: "Chưa thấy qua, tò mò thôi."
Sơ Vũ nhanh tay che màn hình lại, chuyên tâm viết truyện. Có Thẩm Trạc ngồi cạnh, dù không chạm tay chân gì nhưng hiệu quả trị chứng khát da rõ rệt hẳn.
Chưa kể đến tối nay cô đã "chăm học" như thế, bây giờ viết mượt như nước chảy mây trôi, gõ mấy dòng mà như có thần linh nhập hồn.
Thẩm Trạc thì ngồi chơi game suốt đêm. Cuối cùng anh cũng có thể đeo tai nghe rồi, anh có cái tật chơi game mà không đeo tai nghe là thấy không quen.
Thế là một người chìm đắm trong thế giới ảo, một người gõ phím cành cạch như bắn pháo, kỳ lạ là không ai ảnh hưởng đến ai.
Sơ Vũ gõ xong, đăng bài lên web, vừa nhìn đồng hồ thấy đúng 10 giờ tối. Hiệu suất hôm nay cao hơn hẳn mọi ngày. Cô chuẩn bị gập máy, quay đầu nhìn người bên cạnh thì ngạc nhiên thay, anh vẫn đang chiến game.
Tay cô dừng lại giữa chừng.
Nếu giờ cô đứng dậy vào phòng, lỡ đâu Thẩm Trạc ngại ngùng không giữ cô lại thì sao?
Không được, vì kế hoạch chữa bệnh dài hạn của bản thân, cô nhất định phải ghi điểm.
Cô chống cằm, ngồi yên đó nhìn anh chơi tiếp.
Thẩm Trạc đang trong lúc chờ hồi sinh, vươn vai quay đầu lại, vừa đúng lúc đối mặt với đôi mắt đen láy, sáng quắc đang dán vào màn hình điện thoại mình.
Ồ? Cục khoai tây này biết nhìn người hả?
"Muốn chơi không?"
Thật ra Sơ Vũ cũng không có nhu cầu chơi game lắm, chỉ là tò mò kiểu gì mà một trò chơi lại có thể giữ chân người ta suốt cả buổi tối không chán?
Thẩm Trạc bất giác nhớ đến hồi cấp 3 học tiết Sinh, thầy cô nói về cách thanh thiếu niên kiểm soát xung động sinh lý.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!