Chương 7: Anh Đào Dã*

Bệnh viện

Diệp Đằng khẩn trương nhìn vào khay sắt có đựng ống tiêm mà y tá đang cầm: "Thực ra con thấy vết thương này không quá nghiêm trọng, cũng không nhất thiết phải đi tiêm."

Phương Thục Trân lải nhải suốt dọc đường, đến bây giờ bà vẫn chau mày: "Bác sĩ kiến nghị nên tiêm cho chắc chắn, con cứ yên tâm."

Diệp Đằng khẽ cắn môi, mặt trắng bệch.

Diệp Đằng rất sợ tí nữa mình thấy kim tiêm lại không khống chế được mà chạy. Ngày thường sốt cảm mạo bình thường, cơ hồ uống thuốc là được, sống chết không đến bệnh viện để tiêm, không ngờ có ngày lại thua một mũi uốn ván.

Chị y tá nhìn vẻ mặt buồn vã của cô, cười an ủi giống mấy bọn trẻ con: "Không sao nó chỉ như kiến cắn thôi, không đau."

Diệp Đằng không tin chuyện ma quỷ ấy, cùng là kiến nhưng nếu bị kiến bulinois* cắn thì vài phút là sẽ tử vong.

*Một trong những loài kiến lớn nhất hành tinh. Tại thời điểm bị cắn, loài côn trùng này tiêm một phần chất độc vào máu nạn nhân có thể gây đau đớn dữ dội, kéo dài. Đôi khi chỉ có phản ứng dị ứng nghiêm trọng. Vết cắn của một con kiến không thể gây chết người nhưng sự tấn công của một số cá thể có thể dẫn đến sốc phản vệ và trong một số trường hợp sẽ tử vong.

Do đó hãy tránh xa chúng.

Diệp Đằng nhắm mắt lại, cảm thấy tay mình truyền đến một trận đau đớn. Cô cảm thấy như muốn chết đi, đầu choáng váng, hoa mắt.

Phương Thục Trân nhìn cô có gì không đúng lắm, vội vàng đỡ cô: "Y tá, con gái tôi làm sao đây?"

Y tá rút kim ra, thu gọn đồ đạc: "Không có việc gì, chắc là có hơi sốc, nằm một lát sẽ khỏi thôi."

Diệp Đằng kéo góc áo của y tá, cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn sau khi nghe câu nói của y tá: "Một lát?"

Y tá kéo tay của cô: "Cái này mới chỉ là ngoài da thôi, hai mươi phút sau sẽ có kết quả, còn phải tiêm thêm một mũi nữa."

"……"

"Đằng Đằng! Con làm sao vậy? Tỉnh tỉnh!"

Từ bệnh viện đi ra, Diệp Đằng thấy như mình được sống lại, vượt qua mọi khó khăn, thử thách. Đặc biệt, lúc về chị y tá còn đặc biệt nói lời tạm biệt với cô.

Trên đường trở về, trên xe trở nên rất yên tĩnh.

"Khá hơn chút nào không?" Có lẽ Diệp Đằng yếu đuối làm cho Phương Thục Trân cảm thấy mình mạnh mẽ hơn, tâm tình của bà không tồi, là một người mẹ, bà hy vọng mình có thể trở che, chăm sóc cho con nhiều hơn.

"Khá hơn nhiều rồi ạ. Mẹ đừng lo lắng." Cô là người rất khách khí, tuy là người một nhà nhưng cũng là bất quá nên mới ở cùng với nhau một tháng mà thôi.

"Về sau phải bảo vệ cho mình thật tốt, nếu không bố mẹ sẽ rất lo lắng." Phương Thục Trân thở dài: "Hôm nay chú Kiều đến đây à?"

"Vâng, ông ấy để gặp con một lúc, rất nhanh đã đi rồi."

Phương Thục Trân gật gật đầu, tựa hồ không quá tin tưởng chân của Diệp Đằng là không cẩn thận mà bị thương, bà không cam lòng mà hỏi một câu: "Đã thích ứng được với trường mới chưa? Nếu có gì khó khăn có thể nói với mẹ."

Diệp Đằng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe: "Đã ổn rồi ạ."

Một số người khi quan tâm đến ai đó, họ không cần suy xét đến trong nhà người ấy có tiền có xe không, cũng không thích việc người ấy bị người khác chỉ chỉ chỏ nói là đứa mồ côi, càng không cần người ấy phải khoác bên ngoài một lớp vỏ bọc mạnh mẽ,...

Đối với họ tất cả mọi thứ của người ấy đều hoàn hảo.

Nhưng cô cảm thấy đấy đều là sai sự thật. Cô như đang sống cuộc sống của một người khác. Có lẽ cô chính là một tên trộm, trộm hết mọi thứ của cô gái tên Kỳ Kỳ.

Cô rất cảm kích nhưng cũng thấy áy náy, cho nên cô quyết định sẽ đối xử thật tốt với bố mẹ nuôi của mình.

Ngày hôm sau vừa đến trường học, Diệp Đằng và Phùng Thiên bị gọi vào văn phòng của chủ nhiệm lớp.

Trước sau tòa nhà có rất nhiều người sôi nổi cùng Lâm Mạt bàn tán: "Chuyện gì xảy ra đấy? Bạn mới sao lại cùng Phùng Thiên bị gọi lên tâm sự à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!