Chương 60: (Vô Đề)

(3) Buổi tốt gặp

Hai năm sau…

Cuộc sống sau kết hôn không giống hoàng tử với công chúa trong vũ hội, chỉ có những điều ngăn nắp, ăn uống linh đình, lông gà vỏ tỏi mới là những điều chính trong cuộc sống.

Công việc sau này của Diệp Đằng rất bận rộn, bản thân cô lại là người hiếu thắng, thường xuyên quên hết mọi thứ. Bình thường lúc chồng ở nhà thì quản rất nghiêm, đúng giờ ăn ngủ. Đào Dã là người rất kỷ luật, có anh đi cùng cũng không cần suy nghĩ điều gì cả. Anh đi công tác mấy ngày, Diệp Đằng kiên trì được ba ngày thì đồng hồ sinh hoạt đóng băng luôn.

Lúc điện thoại của Đào Dã gọi tới thì cô mới tỉnh dậy từ trên sô pha, đột nhiên ý thức được mình hôm qua làm báo cáo đến rạng sáng sau đó ngủ thiếp đi trên sô pha…

Sau khi làm sai Diệp Đằng phá lệ ngoan ngoãn, lúc nghe điện thoại thì cực kì nhiệt tình: "Chồng, ngày mai lúc nào anh về? Em đi đón anh."

"Anh về rồi."

"Dạ?" Diệp Đằng theo bản năng xa nhẹ đầu tóc của mình, nhìn hộp mì cùng với các loại tài liệu, máy tính trên bàn: "Wow, thật tốt, bây giờ em sẽ ra sân bay đón anh."

Cô lập tức nhảy từ trên sô pha xuống, ôm tài liệu với máy tính lên, khom lưng, đi chân trần chạy nhanh đến thư phòng, nghe thấy tiếng tít tít tít nhập mật khẩu, sau đó cửa bị mở ra. Cô ôm một đống đồ, mặc áo ngủ, tóc bù xù đứng ở kia.

Đào Đã đẩy vali sang một bên, giương mắt nhìn cô một cái. Thoạt nhìn anh có chút mệt mỏi, có thể là do đuổi kịp chuyến bay. Mỗi lần anh đi đều sẽ mua vé máy bay gấp trở về cho nên thường xuyên ngồi những chuyến vào rạng sáng.

Diệp Đằng đứng thẳng lên, nhìn sắc mặt của anh không tốt lắm, quyết định tiên hạ thủ vi cương, thái độ nhận sai thành thật một chút, nói không chừng còn được cứu: "Chồng ơi, em rất nhớ anh."

Anh chẳng có phản ứng gì, vẫn bình tĩnh thay giày: "Nhớ đến chừng nào?"

"Nhớ đến không ngủ được, anh xem em thâm cả mắt rồi này."

Được, rất tốt, có thể tìm một cái cớ thích hợp cho quầng thâm của mình.

Đào Dã xắn tay áo sơmi lên, cởi một cúc áo ra, đi dép lê về phía bên này: "Lại thức đêm? Có ăn cơm không?"

"..." Diệp Đằng nhìn mắt anh, để đồ đạc xuống: "Anh đừng nóng giận. Em chỉ muốn nhanh nhanh làm xong việc để có thể chờ anh về, có nhiều thời gian ở bên cạnh anh hơn."

Đào Dã không lên tiếng, chỉ thuận tay giúp cô thu dọn bàn trà lộn xộn: "Đi rửa mặt trước đi."

"Vâng ạ." Sau khi kết hôn, hai người cần phải không ngừng hòa hợp tiết tấu sinh hoạt, các loại quan điểm của nhau. Bất cứ là cuộc sống của ai cũng đột nhiên nhiều thêm một người, cũng yêu cầu một quá trình. Cho dù là yêu nhau thì tránh không được sẽ khắc khẩu, sẽ có chút nóng nảy.

Diệp Đằng vừa đánh răng rửa mặt, vừa nghĩ lát nữa đi ra ngoài thì dỗ anh như thế nào.

Đào Dã cũng có tật xấu, lúc tâm trạng không tốt luôn muốn tránh cái đề tài này đi. Tuy rằng sau khi ở cùng cô cũng chậm rãi có chuyển biến tốt đẹp nhưng đối với một số chuyện nhỏ thì sẽ vẫn theo thói quen này. Ví dụ nhưng mỗi lần phát sinh chút mẫu thuẫn này, sẽ có một thời gian rất lâu anh không nói chuyện. Tuy rằng sẽ không tức giận nhưng cái bầu không khí này cũng sẽ có chút áp lực.

Diệp Đằng hiểu được tính cách của anh vẫn luôn như thế, nếu không bản thân cô cũng sẽ không thu mình lại trong ba năm. Cho nên cô vẫn luôn nhẫn nại, giống như anh vẫn luôn nhẫn nại làm với cô nhiều chuyện ấu trĩ.

Cô rửa mặt xong, thay quần áo đi ra ngoài. Đào Dã làm trứng chiên, bánh mì nướng cùng mới sữa bò nóng. Hai người ngồi trên bàn ăn yên tĩnh ăn sáng.

Lát nữa cô còn muốn đi làm, ngày mai mới được nghỉ. Lúc ăn sán cô có trộm nhìn Đào Dã vài lần, xem anh hết giận chưa nhưng anh chẳng cho cô một ánh mắt nào cả. Diệp Đằng có chút nhụt chí, cũng tức giận mà cố ý không nói lời nào.

Lúc sắp đi, Đào Dã vẫn cùng cô đi ra cửa, hai người không ai nói lời này, giống như ai nói trước thì người đó chính là heo.

Diệp Đằng khom lưng thay giày, động tác chậm gấp đôi so với ngày thường, chỉ hận không thể kéo dây giày ra đi lại một lần nữa…

Cuối cùng anh ngồi xuống, giúp cô buộc dây giày: "Dù bận thế nào cũng không thể không ngủ, không ăn cơm."

"Em cũng không cố ý. Em thật sự muốn làm nhanh một chút, ngày mai sẽ không cần phải tăng ca." Diệp Đằng cảm thấy ủy khuất, rõ ràng chỉ vì muốn có nhiều thời gian ở với anh hơn mà anh còn trách mình.

Anh ngẩng đầu nhìn vẻ mặt ủ rũ của cô gái nhỏ, muốn tức giận lại luyến tiếc, thở dài bế cô ngồi lên tủ giày, nhìn chằm chằm đôi mắt không chịu thua kia, đột nhiên cười: "Vợ, anh sai rồi."

Diệp Đằng nhìn anh, đau lòng: "Anh đi ngủ một chút đi. Có quầng thâm rồi kìa."

Anh cong một chân lên, mũi chân gõ hai cái lên sàn nhà, lại khôi phục bộ dáng bình thường: "Nhớ em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!