Trong đại hội thể thao ở trường đại học, Diệp Đằng bị kéo đi chạy tiếp sức. Cô vẫn luôn ở trường, thỉnh thoảng sẽ đến nhà Đào Dã hai ba ngày. Thứ năm vừa vặn cô ở chỗ anh, thứ sáu tổ chức đại hội thể thao, buổi sáng Đào Dã lái xe đưa cô đến dưới tầng kí túc xá. Cô nhanh chóng lên phòng thay sang quần áo thể thao, sau đó lại xuống, không nghĩ đến anh vẫn chưa rời đi.
"Sao anh chưa về?" Diệp Đằng vuốt vuốt tóc, bạn cùng phòng đi bên cạnh đánh giá bạn trai trong lời đồn của cô. Lúc đầu còn cảm thấy rất mới lạ, giống như đột nhiên nhìn thấy một ngôi sao bên cạnh mình nhưng dần dần, mọi người đều trở nên quen với nó.
"Các nữ sinh nhanh lên đi! Đến bên kia tập hợp!" Lớp trưởng đứng ở trên sân thể dục, hét về phía kí túc xá nữ.
Diệp Đằng sốt ruột mà quay đầu lại nhìn thoáng qua, vẫy vẫy tay với Đào Dã: "Em đi trước, đến khi kết thúc thì em sẽ gọi điện thoại cho anh."
Mấy nữ sinh cùng nhau chạy về phía sân thể dục bên kia. Vốn dĩ học sinh lớp họ tế bào vận động không mấy phát triển, tất cả không mấy hứng thú với hoạt động này, toàn dựa vào lớp trưởng trong khối đi vận động từng bạn một. Ngoại trừ tất cả phải tham gia kéo co thì nữ sinh mà thần kinh vận động chưa có thoái hóa hết như Diệp Đằng là hiếm thấy. Sau khi chạy tiếp sức xong, cô cảm thấy cả người mình không hề ổn, chân nhũn ra, ngồi luôn lên bãi cỏ.
Bởi vì có quá nhiều người nên các khoa tách ra làm đại hội thể thao. Giờ phút này trên sân thể dục ngoại trừ khoa của họ còn có khoa cơ khí. Bên kia nam sinh quá nhiều, đen nghìn nghịt một khoảng. Lúc đến sân bóng rổ, có nam sinh mặc đồng phục bóng rổ cầm bình nước đi về phía Diệp Đằng, mấy nam sinh phía sau xô xô đẩy đẩy, giống như khuyến khích cậu ta đưa nước cho cô gái xinh đẹp.
Diệp Đằng xoa xoa chân, vừa muốn đứng lên thì thấy nam sinh kia cầm một chai nước đến đây.
"Chào bạn, mình là học sinh năm hai khoa cơ khí, có thể làm quen bạn không?"
"Mình…"
Diệp Đằng còn không kịp trả lời đã thấy một bóng dáng quen thuộc che trước mặt mình, tiện che luôn nắng cho cô. Bây giờ cô đang ngồi trên cái bóng sau lưng anh.
"Chỉ sợ là không được, cô ấy có bạn trai rồi."
Diệp Đằng cúi đầu cười, đấm đấm cẳng chân đau, ló đầu ra hỏi bạn học kia: "Bạn à, ngại quá, cảm ơn bạn."
Nam sinh kia nhanh chóng nhận lời, cười nói xin lỗi, sau đó mặt xám xịt chạy đi.
Diệp Đằng lôi kéo ống quần của Đào Dã: "Anh ghen à?"
"Chân đau không?" Đào Dã ngồi xổm xuống giúp cô xoa xoa chân.
"Đau, đi không nổi." Diệp Đằng thuận thế kêu than. Trong quá trình yêu nhau sẽ có rất nhiều xích mích nhỏ, cô có thể bắt lấy cái cớ này.
Cô vừa mới nói xong, cảm giác thân thể nhẹ bẫng. Cơ thể bị anh bế ngang lên, cô kinh ngạc nhìn những người xung quanh, tay không tự giác mà ôm lên cổ anh, thấp giọng nói: "Em nói đùa thôi!"
Cô nhanh chóng xuống, chỉnh sửa quần áo của mình, lôi kéo anh đi xuyên qua đám người thoát khỏi sân thể dục.
"Vẫn còn hạng mục nào phía sau à?"
"Không có."
Diệp Đằng đã năm ba, so với đám thanh niên năm hai năm ba thì không có nhiều tiết như vậy, bình thường cơ bản chính là đi thực tập, rất ít khi quay lại trường. Đi tới đi lui mới phát hiện bể bơi năm trước xây đã được đưa vào sử dụng, lôi kéo Đào Dã đi qua xem thử.
"Bạn ơi, bạn có muốn làm một tấm thẻ không? Bên này mới khai trương một hoạt động." Có một sinh viên đứng chỗ cửa bảo vệ, trên cổ đeo thẻ tình nguyện viên.
"Chỗ này có huấn luyện viên dạy không?" Trước đây Diệp Đằng vẫn luôn muốn học bơi nhưng mỗi khi đến lớp học bơi có chút phiền, cho nên không học. Nếu bây giờ trong trường có huấn luyện viên dạy thì cô đương nhiên nguyện ý học.
"Có. Nhưng hiện tại chương trình học đều được sắp xếp vào cuối tuần. Bạn có thể đi đến xem một chút, sau đó ngày mai có một tiết dạy thử, bạn có thể đến xem thưt."
"Được rồi!" Diệp Đằng nhìn thấy điều kiện chỗ này có vẻ không tồi. Nhưng bây giờ còn chưa đến cuối tuần, ngó vào trong bể bơi một người cũng không có: "Chúng ta vào xem đi?"
Đào Dã liếc thấy mấy cái áo tắm treo ở lối vào: "Anh có thể dạy em."
"Em không cần anh dạy. Lần trước anh đã…." Diệp Đằng tức giận trừng mắt nhìn anh một cái: "Anh không chuyên nghiệp."
"Lần trước?" Anh đi một bước, Diệp Đằng lui một bước, cuối cùng đi đến bên cạnh bể bơi: "Lần trước anh không dạy tốt?"
"Tự anh cảm nhận đi." Lần trước Diệp Đằng chuyên tâm đi học bơi. Cuối cùng đến cả thở cũng không học được, bị anh lừa đến chỗ sâu, toàn bộ quá trình bị anh giữ trong nước, trời đen kịt, lại không dám buông tay, chỉ có thể mặc anh đưa đi. Cũng may đó là bể bơi tư nhân.
Đào Dã thấy cô tức giận, cười kéo cánh tay cô: "Lần này sẽ chỉ dạy thật tốt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!