Hai người ngâm mình trong tiệm xăm cả một buổi trưa, cuối cùng, vị học muội kia cười tiễn hai người rời đi: "Qua hai ba tiếng thì có thể bỏ băng gạc ra, buổi tối có thể tắm, dùng nước ấm là được. Không được dùng sữa tắm, sau đó dùng khăn lau khô là ok, cần giữ cho nó khô ráo."
Lúc Diệp Đằng lên xe còn hỏi anh một câu: "Lúc nãy chị ấy nói anh có nhớ kỹ chưa?"
"Chưa."
"Có thể tắm nhưng không thể dùng sữa tắm, dùng khăn lau khô là được." Diệp Đằng kiên nhẫn tổng kết trọng điểm cho anh: "Nhớ kĩ chưa? Cẩn thận không viêm nhiễm thì phiền."
"Chưa." Anh thấp giọng nói: "Nếu không thể em để xem xem?"
"Ai thèm xem anh tắm rửa?" Tay Diệp Đằng vỗ vỗ nhẹ phía trước mặt, tùy tay vặn mở radio trên xe, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên, nháy mắt bao trùm toàn bộ không gian.
Diệp Đằng ở nhà vẫn là một đứa quy củ, mỗi ngày đều có thời gian cố định về nhà. Ban ngày cùng bọn Cố Dật Trần đi dạo quanh thành phố A chơi chơi, cô đến nơi này tương đối trễ nên không được coi là người địa phương, rất nhiều nơi chưa có đi qua, đặc biệt là mấy nơi bọn họ đến cho nên cảm thấy rất mới mẻ.
Một ngày trước khi đi về, Diệp Đằng dành riêng ra một ngày, sáng sớm liền đi đến nhà Đào Dã. Từ khi trở về cô có đi ngang qua bên này vài lần, chỉ đi vào nhìn nhìn rồi rời đi. Trên tầng căn nhà trước kia nhà Lâm Sơ thuê đã bán cho một đôi vợ chồng trẻ, phỏng chừng là nhìn trúng được ưu thế của khu này.
"Phòng khách điều hòa cũ bị hỏng rồi, vẫn chưa có đổi." Đào Dã mở cửa, cỏ dại bên ngoài sân đã được dọn qua, nhìn có vẻ sạch sẽ ngăn nắp.
"Ghế mây ở chỗ này đâu?" Diệp Đằng cười hỏi: "Cái cùng tên với em í."
"Trong phòng."
Tuy rằng là tầng một nhưng thời tiết tháng tám vẫn rất oi bức. Trong phòng khách không thể ở được, may mà trong phòng của Đào Dã có cái điều hòa nhỏ, hai người chỉ có thể chen chúc trong một căn phòng.
Anh đã rất lâu không trở về, đồ đạc trong lần sửa trước đều để hết trong hộp, chưa có lấy ra, chỉ đơn giản là dọn dẹp giường đệm, còn những đồ khác vẫn đặt trực tiếp trên mặt đất. Diệp Đằng ngồi xổm trên mặt đất nhìn cái hộp kia, trên đó có viết cái nhãn đã cũ.
"Cái này em có thể xem thử không?"
Đào Dã nằm ở trên giường, tay gối sau đầu: "Ừ, xem đi."
Diệp Đằng mở hộp ra, bên trong có đồ chơi của anh khi còn nhỏ, đều là những thứ bọn con trai thích, thoạt nhìn rất có cảm giác hoài cổ, còn có một cái album cũ. Diệp Đằng mở ra, trang đầu tiên là ảnh kết hôn của bố mẹ anh.
"Ảnh chụp của nhà anh không có nhiều lắm."
"Khi còn nhỏ nhìn anh ngầu thật." Diệp Đằng chỉ đến một tấm ảnh khi anh còn nhỏ, tuy rằng nhìn chỉ mới ba bốn tuổi, mặc một cái áo khoác da nhỏ, nhìn có điểm giống với bây giờ: "Nhìn giống với con chó nhỏ."
"Bố anh thích loại phong cách này." Anh vẫy vẫy tay về phía cô: "Lại đây."
Diệp Đằng ngồi xổm nên hơi chóng mặt, đứng lên cầm album đi qua, nằm ở bên cạnh anh, tùy tay chỉ mấy bức ảnh phía sau: "Khi còn nhỏ em không thích chụp ảnh, mỗi lần chụp đều trưng ra cái vẻ mặt ghét bỏ, cho nên ảnh của em khi bé cũng rất ít."
"Thật đáng tiếc."
"Đáng tiếc cái gì?"
"Em khi còn nhỏ khẳng định sẽ rất đáng yêu."
Diệp Đằng cười lật về phía sau, quả nhiên là như lời anh nói, ảnh chụp của nhà anh thật sự không có nhiều lắm. Cô giở đến trang cuối cùng, không nghĩ đến là ảnh của cô. Cô mặc lấy bộ váy lụa trắng còn anh ngồi xổm bên chân cô, đi giày cho cô, thoạt nhìn có vẻ là chụp ảnh, khi ấy cũng có Cố Dật Trần.
Cô rút ảnh ra nhìn kỹ, có chút kinh ngạc: "Cái này chụp khi nào thế? Sao em không có tấm ảnh này?"
Ảnh chụp lần trước Cố Dật Trần đều đã đưa hết cho cô nhưng đều là những tấm ảnh đẹp nhất, tấm ảnh này thật sự là cô không có. Cái này có vẻ là ngoài lề, nói không chừng là Cố Dật Trần cố ý chụp, dù gì hình ảnh Đào Dã đi giày cho người khác cũng không thường thấy, thật là kỷ niệm đáng giá.
"Không được, em phải chụp tấm này lưu lại." Diệp Đằng lấy điện thoại ra, chụp lại: "Em phải cho bọn họ nhìn xem, chứng minh em có địa vị trong gia đình."
Đào Dã kéo cô lại, cô không kịp phòng ngừa mà nằm lên người anh, cảm thấy giọng anh xuyên qua cơ thể có một loại chấn động.
"Em muốn địa vị nào?" Anh dùng sức kéo cô lên phía trên, Diệp Đằng liền mặt đối mặt với anh: "Ở trên hay là phía dưới?"
"Anh..." Vành tai của Diệp Đằng đỏ hết cả lên: "Lưu manh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!