Ngày hôm sau, chú Kiều đưa Diệp Đằng với Đào Dã gặp mộ của bố mẹ Diệp Đằng, mang theo rượu. Buổi sáng nghĩa trang không có nhiều người lắm, mỗi năm Diệp Đằng đều đến thăm vào ngày lễ tết, còn chưa bao giờ thấy nghĩa trang quạnh quẽ như vậy. Đào Dã duỗi tay nắm tay cô mười ngón đan vào nhau, tuy rằng chưa nói điều gì nhưng cô cũng cảm thấy lòng mình được an ủi.
"Mấy năm nay cơ thể của chú không tốt lắm, thím con cũng không cho chú uống rượu chỉ thỉnh thoảng uống với bố con hai ba ly."
"Cảm ơn chú mấy năm nay vẫn luôn giúp con chăm sóc khu mộ của bố mẹ." Diệp Đằng cười nói: "Chú cũng nghe lời thím uống ít thôi."
"Biết rồi, nha đầu này vừa mới về đã lải nhải suốt."
Đến nơi, chú Kiều rót rượu vào chén, đứng thẳng, nhìn hai đứa nhỏ bên cạnh: "Lão Đông Tây, bọn nhỏ đã trở về rồi này, Lá cây nhà ông cũng có bạn trai rồi."
Khu mộ của bố mẹ cô được sắp xếp chung một chỗ, trên bức ảnh đen trắng họ cười rất ngọt ngào, là ảnh lúc họ còn trẻ, từ mặt họ cũng có thể thấy đang thoang thoáng bóng dáng của Diệp Đằng.
Chú Kiều đổ rượu xuống mặt đất, tự mình uống một ly: "Hai con ở lại một lát, chú đi tìm lão Lý bảo vệ nói mấy câu."
Đào Dã cung kính gật đầu, nhìn ông chậm rãi từ từ rời đi.
"À em chưa có giới thiệu cho anh về bố em. Bố em khi còn nhỏ rất hỗn, thành tích học tập không tốt. Sau này đi nhập ngũ còn chưa xuất ngũ thì lúc huấn luyện đã làm hỏng chân. Khi đó quân nhân xuất ngũ về không có đãi ngộ tốt như bây giờ, ông ấy không có tiền thế mà mẹ em vẫn dứt khoát gả cho ông. Hai người lớn lên cùng nhau từ nhỏ, tình cảm rất tốt.
Đào Dã lẳng lặng nghe cô kể chuyện xưa, phảng phất có thể suy đoán ra tính tình cổ quái linh tinh của Diệp Đằng là do ai.
"Sau khi kết hôn bố em rất yêu mẹ nhưng điều kiện trong nhà lúc đó không tốt, quá vất vả, ông ấy cũng đối xử với Diệp Thần rất tốt, xem như là yêu ai yêu cả đường đi." Những điều này đều là do Diệp Đằng nghe chú Kiều kể lại, cô ấy cô còn chưa được sinh ra: "Sau đó mẹ em mang thai em. Mỗi ngày Diệp Thần đều đi đánh bạc thua tiền khắp nơi, đám côn đồ thường xuyên chạy đến nhà em đòi tiền.
Mẹ em cũng vì chuyện này mà tức giận với ông ta, sau này thì bị động thai, lúc ấy em bị sinh non, thiếu chút nữa là cả mẹ cả con không sống được, sau này thì bố em cũng lờ Diệp Thần đi."
Khi còn nhỏ cô học tán đánh linh tinh cũng là để cường thân kiện thể.
"Ngày mà mọi người xảy ra chuyện là vì Diệp Thần đi tìm ông ấy, hai người bọn họ đứng ven đường đùn đẩy nhau." Diệp Đằng biết trong lòng em luôn có một cái nút thắt, cái nút này phải được gỡ ra ở chỗ này mới được: "Cho nên anh không cần phải thấy áy náy, có lẽ là gia đình em thiếu ông ấy."
Cô giơ tay sờ sờ bia mộ thô ráp: "Có đôi khi em lại suy nghĩ, nói không chừng lúc bố em rời đi cũng không quá khổ sở. Ông ấy rất muốn gặp mẹ em nhưng không nỡ bỏ em ở lại nhưng bây giờ em sống rất tốt sau này cũng thế."
Cô ngồi xổm ở kia, ngẩng đầu nhìn anh, cầm bó hoa đặt ở hai bia một trước mặt: "Anh có gì muốn nói không?"
"Cảm ơn, cùng với, thật xin lỗi."
Diệp Đằng cười duỗi tay, anh kéo cô lên, hai người ôm eo nhau lẳng lặng đứng đó trong chốc lát. Có rất nhiều lời muốn nói nhưng thật ra không cần, cảm ơn hai người đã đưa Diệp Đằng đến thế giới này, thật xin lỗi vì sự cố kia. Cô một mình cô độc lâu như vậy, nhưng duyên phận là một thứ rất kì diệu, anh xuất hiện mặc kệ là đền bù hay là bất cứ thứ gì thì đối với hai người mà nói là rất tốt, vừa vặn có thể an ủi vết sẹo trong lòng của đối phương.
Trên đường trở lại thành phố A, Cố Dật Trần đã gọi điện thoại đến, hỏi sau anh lại chậm như vậy, còn chưa đến. Từ sau khi thấy tin tức trên mạng, Cô Dật Trần nhanh chóng gọi điện thoại đến an ủi. Còn chuyện hai người ở bên nhau, mãi Cố Dật Trần mới có thể tiếp thu được, tiếp thu xong còn trao tặng cho mình danh hiệu bà mối, nói:
"Lúc trước nếu không phải là em coi trọng nhan sắc của tiểu Diệp thì hai người đã sớm không có liên hệ rồi!"
Lời này nghe có chút khó xử nhưng nếu nhớ lại thì đúng là như vậy. Lúc trước nếu không phải anh ấy nhờ Diệp Đằng hỗ trợ chụp bộ ảnh kia thì có lẽ bọn họ sẽ không có liên hệ lại.
"Bây giờ hai người đã đến chỗ nào rồi? Em đã đặt nhà hàng rồi."
Đào Dã cảnh giác hỏi một câu: "Nhà hàng nào?"
"Anh yên tâm, nhà hàng bình thường, em có mang theo cả bạn gái." Bên kia Cố Dật Trần đã gọi xong món, ngồi bên cạnh anh ấy là người con gái cao gầy, tóc ngắn, nghe thấy anh ấy nói lời này thì quay lại cười cười, trên người còn mặc áo đôi với anh ấy.
"Gửi địa chỉ cho tôi, lập tức đến."
Chỗ này là nhà hàng ở khách sạn bình thường, hoàn cảnh yên tĩnh, thoạt nhìn cũng không tệ lắm.
"Cái này khẳng định là do bạn gái của anh Dật Trần tìm, đây không giống khẩu vị của anh ấy lắm."
Đào Dã nghe thấy cô gọi Cố Dật Trần là anh, không hiểu sao lại thấy mối quan hệ này có chút kỳ quái nhưng nghĩ lại cô vẫn luôn gọi như vậy, sửa lại cũng phiền, để tùy cô vậy.
Mấy năm nay Cố Dật Trần một chút cũng không thay đổi, gặp người cũ là nói không dừng được nhưng bây giờ còn biết giới thiệu bạn gái của mình trước, hiển nhiên là "Gia giáo có cách".
"Lá con này, em càng lớn càng xinh đẹp, đáng tiếc là chỉ tiện cho con cáo già này." Cố Dật Trần quay đầu lại: "Không đúng, anh Đào Dã sau này mà theo Diệp Đằng thì sẽ gọi em một tiếng anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!