Chương 50: (Vô Đề)

Nói là không ngủ nhưng sau khi ăn xong, đường bột tràn ngập đại não, cô lại không phải là người thường thức đêm nên chỉ chốc lát là dựa vào sô pha ngủ mất. Cảnh này giống với mấy năm trước cô một mình lẻ loi mạo hiểm trời đông giá rét đến đây để nói cho anh tình cảm của mình. Dưới ánh đèn lập lòe sáng, làn da cô mềm mại. Anh theo bản năng muốn duỗi tay chạm vào mặt cô, lại sợ đánh thức cô nên ngón tay dừng lại giữa không trung, chậm chạp không có hạ xuống.

Chỉ có mình anh biết, anh có biết bao cảm ơn với cô gái dũng cảm này, tinh thần phấn chấn này có thể nghĩa vô phản cố* mà nói điều cô thích, có biết bao cảm ơn cô vẫn luôn không từ bỏ anh, ở một chỗ đợi anh lâu như vậy. Anh bế ngang người cô lên, ôm cô vào phòng ngủ đặt cô trên giường. Diệp Đằng không thoải mái mà trở mình, hừ một tiếng rồi lại ngủ tiếp. Cô luôn ngủ rất say, bị người khác bế đi sang chỗ khác cũng không biết gì.

*Nghĩa vô phản cố: vì chính nghĩa, đạo nghĩa, không do dự, chùn bước, quay đầu lại.

Đào Dã chống cánh tay cúi đầu nhìn lông mi cô hơi động, cô không tỉnh, anh yên tâm dựa vào mép giường ngồi trên tấm thảm. Còn một tiếng nữa phải đi, anh muốn hút điếu thuốc, theo bản năng lại nghĩ đến mỗi lần cô thấy anh hút thuốc đều nói hút thuốc có hại cho sức khỏe cho nên ném hộp thuốc vào tủ đầu giường, đứng dậy cầm bộ bộ quần áo đơn giản đi ra phòng khách.

Đồ đạc đều đã thu dọn gần xong, anh lại quay về phòng ngủ. Đầu giường còn sáng đèn, Diệp Đằng bọc chăn ngủ say sưa, anh cười cúi đầu hôn nhẹ vào trán cô rồi mới rời đi.

Bầu trời lúc rạng sáng vẫn còn sao đêm, anh cảm giác tâm tình tình từ xưa đến nay chưa từng thoải mái đến vậy, thậm chí khó có khi bật nhạc. Anh lái xe một mạch đến sân bay, sắp sửa lên máy bay thì nhận được điện thoại của Diệp Đằng, trong giọng còn có chút oán trách: "Sao anh trộm đi rồi? Em còn muốn đưa anh đi mà."

"Em muốn đưa nên anh phải đi trước rồi." Ở bên kia Đào Dã đang làm thủ tục ký gửi. Anh trai quầy ký gửi nghe thấy lời này ngẩng đầu nhìn anh một cái, sau đó chết lặng mà yêu cầu anh đưa giấy tờ.

"Bây giờ còn kịp không?"

Anh nghe thấy tiếng Diệp Đằng xuống giường: "Không còn kịp nữa, còn nửa tiếng nữa là lên máy bay."

Diệp Đằng thất vọng mà thở dài: "Về sau không được lén lút đi nữa."

"Được." Đào Dã cười đáp ứng, xoay người đi khỏi quầy đăng kí, phất phất tay với người bên kia: "Em ngủ thêm một lát đi, lúc anh về nhất định sẽ nói cho em."

"Vâng. Thi đấu cố lên, em sẽ xem buổi phát sóng trực tiếp." Diệp Đằng ôm đầu gối ngồi trở lại giường, thấy anh ném hộp thuốc trên tủ đầu giường: "Với lại, hút thuốc ít thôi."

"Anh định dừng." Đúng như dự kiến của Đào Dã, mỗi lần cô thấy đều sẽ nhắc nhở.

"Anh định bao giờ đấy?"

"Mới nãy, thấy bóng đêm đẹp quá nên muốn tích mệnh một ít."

Diệp Đằng bật cười: "Anh lại nói hươu nói vượn rồi."

"Muốn nghe thật sự?"

Diệp Đằng nghe thấy bên kia có người gọi anh "Anh Dã, đừng gọi nữa, tắt điện thoại đi, sắp lên máy bay ròi."

"Anh mau nói đi, nói xong em sẽ tắt máy."

"Ở bên nhau mới năm tiếng đã bắt đầu ghét bỏ anh?"

Diệp Đằng thực sự bất lực. Miệng của anh không buông tha người bao giờ, tuy rằng bình thường cô cũng rất lợi hại nhưng gặp phải Đào Dã một câu cũng không thắng được anh: "Không có, vậy thì anh cứ từ từ mà nói."

Để anh từ từ nói khác nào bảo anh không đi. Đám đồng đội đứng cách đó không xa, nhìn anh từng câu từng chữ mà chậm rãi nói: "Bởi vì sợ chết, muốn ở bên em lâu hơn chút nữa."

Diệp Đằng cảm thấy trong lòng mình có nơi nào bị đụng chạm tới. Cô đã xem mỗi một cuộc phỏng vấn trước đây của anh, anh đã từng nói, đua xe là một ngành rất gần với cái chết, tốc độ và tử vong thường đi đôi với nhau. Phóng viên hỏi anh có sợ hay không, lúc ấy anh cười nói tay đua sợ chết cũng giống như đua xe mà sợ tốc độ, đó là thứ mà một tay đua suốt đời đều theo đuổi.

Mà hôm nay anh nói anh sợ chết bởi vì cô, cảm giác trong lòng Diệp Đằng rất khó nói. Đúng là mỗi lần nhìn anh thi đấu cô đều rất sợ nhưng đây là việc mà anh yêu, nếu đơn thuần là vì cô mà anh từ bỏ thứ anh thích, Diệp Đằng sẽ không làm vậy. Là bạn gái, cô không có cách nào ngoài việc nhìn anh mỗi lần đua đều gặp thoáng qua Tử Thần.

Đào Dã tắt điện thoại, lúc lên máy bay đồng đội bên cạnh vẫn còn ngáp: "Anh Dã, hôm nay anh còn có fans muốn đến tiễn anh, tuyệt thật."

"Đến?" Đào Dã với huấn luyện viên ngồi phía trước bọn họ.

Huấn luyện viên lật xem tạp chí trên máy bay, nói: "Tôi sửa lại giờ bay, không nói cho mấy cô ấy."

"Về sau cũng đừng cho bọn họ tới, tôi chẳng phải là minh tinh gì." Đào Dã dựa vào lưng ghế, điều chỉnh một tư thế thoải mái.

"Bây giờ Internet phát triển như vậy, một cái video thi đấu của cậu cũng có thể lộ ra, một giây là lên hot search, chúng ta cản cũng chẳng cản được." Lý Nguyên Thanh ngồi đằng sau nói theo.

Huấn luyện viên chưa nói cái gì, sau khi máy bay cất cánh mới hỏi trộm một câu: "Cô gái kia đuổi tới?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!