Chương 43: (Vô Đề)

Khóa huấn luyện hằng ngày diễn ra, Đào Dã lái xe từ nhà đến căn cứ huấn luyện. Mấy tay đua trẻ đều đến chào hỏi anh, anh gật gật đầu coi như đáp ứng nhưng lại không thấy Lý Nguyên Thanh đâu.

"Hình như hôm nay nhà ông chủ Lý có việc, không đến." Ông chủ Lý là biệt danh mà mọi người đặt cho Lý Nguyên Thanh. Anh ta rất chú ý ăn mặc, quần áo phụ kiện gì đó đều là hàng hiệu. Cho nên mọi người đều cảm thấy anh ta như mấy tên nhà giàu mới nổi, đùa giỡn mà gọi là ông chủ Lý.

"Mấy cậu biết chuyện gì à? Sao không nói tiếng nào đã đi?" Đào Dã biết tính của Lý Nguyên Thanh, anh ta sẽ không tự nhiên mà về nhà, nói không chừng là trong nhà có việc gấp.

"Không biết. Hôm qua em trai anh ấy có đến tìm, nhìn dáng vẻ là anh ấy cũng không biết có chuyện." Mọi người đều thấy kì quái. Lý Nguyên Thanh này vốn dĩ là cái người miệng rộng, không thể giấu mọi người chuyện gì được. Càng như thế này càng làm mọi người thấy kỳ lạ.

"Tiểu Lãng đến tìm?"

"Vâng, tên tiểu tử này càng lớn càng đẹp trai. Em còn nói đùa là giới thiệu bạn gái cho cậu ta, kết quả anh đoán thế nào? Cậu ta nói đã có người mình thích, hôm nay sẽ đi thổ lộ."

"Hôm nay? Tiểu tử này được đấy, có tiền đồ hơn các anh rồi! Ha ha ha ha."

Lý Nguyên Lãng vì Lý Nguyên Thanh nên có quan hệ rất tốt với mấy tay đua ở đây, mọi người cũng rất chiếu cố cậu ta, coi cậu ta như em trai của mình mà đối xử.

"Cậu có cho tiểu Lãng ý tưởng nào không?"

"Người em này của chúng ta còn chưa theo đuổi con gái bao giờ, nên tôi đã cho một ý tưởng không tệ. Thôi đi đi, phải huấn luyện rồi."

"Các cậu đi trước đi, tôi đi hút điếu thuốc." Đào Dã không tự giác mà nhăn mi lại.

"Anh Dã, bọn em đi trước."

Đào Dã gật đầu, một túi đút túi quần, một tay khác cầm điện thoại, nhìn nhìn WeChat của Diệp Đằng. Màn hình sáng lên rồi lại tối đi, cuối cùng vẫn không có người gửi tin nhắn đến.

Kết thúc một ngày luyện tập, anh về đến nhà, tắm rửa một cái, ngồi trên sô pha lướt vòng bạn bè một lượt, cũng chẳng có tin tức gì liên quan. Chai rượu vang đỏ Lý Nguyên Lãng mang đến lần trước vẫn còn để trong tủ, anh lấy chai rượu mở ra, tự rót cho mình một ly.

Bên ngoài mây rất dày lại có chút âm trầm, mấy con chim bay lượn trên không trung không mục đích, rất giống anh bây giờ.

Anh đứng trên ban công nhấp ngụm vang đỏ, nâng cổ tay nhìn thời gian. Thời gian tan tầm của Diệp Đằng là 6 giờ, nếu bây giờ đi nói không chừng còn kịp.

Diệp Đằng cũng không biết trước được Lý Nguyên Thanh sẽ thổ lộ với cô. Hứa Miêu Miêu hẹn cô sau khi tan làm sẽ đi xem phim. Cô ấy nói bạn trai mình dạo gần đây rất bận, không có thời gian cạnh cô ấy, cho nên cô ấy chỉ có thể tìm chị em tốt của mình. Diệp Đằng nhìn nhìn thời gian, còn nửa giờ nữa, cô lười nhác vươn vai làm việc tiếp.

Một lát sau, Hứa Miêu Miêu gửi định vị đến WeChat, là một rạp chiếu phim ở gần công ty cô.

"Bên này có nhà hàng ăn siêu ngon, tớ gửi định vị rồi, lát nữa cậu đến đây nha."

Diệp Đằng tùy tay nhắn một cái: "Được."

Lúc tan làm, cô nhìn thời tiết bên ngoài, thuận tay mang theo ô dự phòng của công ty. Từ tòa nhà cơ quan đi ra trời cũng bắt đầu mưa, may quá nhà hàng với rạp chiếu phim cũng cách không có xa.

Nhà hàng đồ Tây yên tĩnh chật kín người, không còn chỗ ngồi nào thừa. Diệp Đằng ngẩng đầu nhìn trong đám người, rất nhanh đã thấy Hứa Miêu Miêu đang vẫy tay với cô.

"Chỗ này nhiều người nhỉ." Diệp Đằng thuận thế ngồi xuống: "Chắc ăn rất ngon nhỉ?"

"Chắc chắn rồi, cũng phải nhìn xem ai chọn nhà hàng. Chỗ này muốn ăn phải hẹn trước rất lâu, nếu không thì không có chỗ ngồi đâu." Hứa Miêu Miêu cười mở thực đơn ra đưa cho cô: "Cậu xem thử xem thích ăn gì, đồ ăn ở nhà hàng này cũng không tồi."

"Để tớ xem thử." Diệp Đằng giở giở thực đơn: "Dạo này cậu cũng nhàn rỗi ghê."

"Không có mà. Không phải là cậu bận hơn tớ sao?" Hứa Miêu Miêu cười.

Diệp Đằng còn chưa xem xong thực đơn, đột nhiên nghe thấy có tiếng đàn violon, sau đó có một người phục vụ đẩy xe đồ ăn đi lên, trên đó còn đặt một con gấu bông ôm một cành hoa hồng. Người con trai kia cười đứng lên, từ trong túi rút ra hộp nhẫn, lúc quỳ một gối xuống còn kích động suýt chút nữa té ngã, mọi người xung quanh đều cười.

"Lãng mạn ghê." Vẻ mặt Hứa Miêu Miêu hâm mộ: "Hôm nay là ngày lành tháng tốt gì vậy."

Diệp Đằng cười quay đầu lại xem thực đơn tiếp.

"Một chút cảm giác cậu cũng không có à?" Hứa Miêu Miêu kéo tay cô qua: "Tớ hỏi này, nếu bây giờ Lý Nguyên Lãng thổ lộ với cậu, cậu có đồng ý không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!