Chương 41: (Vô Đề)

12 giờ đêm, Lý Nguyên Thanh nhận được điện thoại của Đào Dã, thiếu chút nữa là nghĩ rằng mình thức đêm nhiều quá đến mờ cả mắt, dụi dụi xác nhận đúng thật là tên của Đào Dã, run bần bật trả lời cuộc gọi: "Làm sao vậy? Có chuyện gì?"

"Ngày mai tôi mời cậu ăn cơm."

"Cái gì?" Lúc này Lý Nguyên Thanh lại hoài nghi lỗi tai của mình có vấn đề: "Nửa đêm cậu không ngủ được nên gọi điện thoại chỉ để nói cái này? Anh Dã à, cậu đùa tôi đấy à?"

Đào Dã mời ăn cơm, điều này không thường xảy ra, nhất là hơn nửa đêm cố ý gọi tới, từ xưa đến nay chưa hề có loại chuyện này. Lý Nguyên Thanh bắt đầu suy đoán xem có phải anh chơi trò chơi thua hay còn có nguyên nhân khác, tóm lại là không có cái chuyện anh gọi đến đây chỉ vì muốn hẹn ăn cơm.

"Nghe nói chuyển nhà đều phải làm lễ tân gia." Đào Dã nằm ở trên sô pha, cầm điều khiển trong tay nhàm chán mà chuyển kênh, không chút để ý rằng mình tự nói gần năm sáu phút đồng hồ: "Chọn ngày không bằng gặp ngày, ngày mai luôn đi."

"Tiệc tân gia?" Lúc này Lý Nguyên Thanh mới phản ứng ra là anh nói nhà mới đã tìm được, hiện tại anh đã ở căn hộ mới: "Cái này thì bắt buộc phải đi rồi, không phải đồ ngon thì tôi không ăn đâu. Mà ngày mai chúng ta đi ăn ở đâu? Có gọi thêm ai không?"

"Ở nhà tôi." Đào Dã dứt khoát tắt TV đi, phòng khách to như vậy nháy mắt trở nên yên tĩnh lại: "Kêu anh em của cậu, cả mấy bọn trẻ con nữa, đều đến đây đi."

Lý Nguyên Thanh ngồi xếp bằng ở trên giường, sảng khoái đáp ứng, cúp điện thoại rồi còn sửng sốt nửa ngày: "Người này không có việc gì chứ? Đây không phải chuyện gấp thì còn gọi đến làm gì?"

Nếu là ngày thường, Đào Dã cũng có thể gửi một tin nhắn WeChat, khả năng là chỉ nhắn năm sáu từ: "Ngày mai đến nhà tôi ăn cơm."

Anh ta cắm tai nghe chơi game tiếp, trong lòng vẫn có chút buồn bực, một lúc lâu sau đột nhiên nhảy ra từ "Hồng Môn Yến", cảm thấy lạnh cả sống lưng.

Đào Dã cúp điện thoại xong mới đi rửa mặt. Vòi hoa sen mở ra, bao phủ toàn bộ phòng tắm, hình ảnh của anh trong gương chậm rãi trở nên mơ hồ. Anh cười tự giễu. Anh thế này mà còn có suy nghĩ ấu trĩ đi ngăn chặn chuyện Diệp Đằng với Lý Nguyên Lãng hẹn hò. Đào Dã dùng ngón trỏ vẽ hai chữ lên mặt gương được bao phủ bởi hơi nước —— YT.

Diệp Đằng trăm triệu không nghĩ đến chuyện ăn nhậu chơi bời vốn đã sắp xếp ổn thỏa thì bị hủy bỏ. Sáng ngủ dậy Lý Nguyên Lãng nói theo chân bọn họ cùng đi đến nhà Đào Dã ăn cơm, chúc mừng anh chuyển nhà mới.

Diệp Đằng nhìn chằm chằm vào điện thoại, lại nhìn nhìn tin nhắn Đào Dã gửi cho cô, 6 giờ rưỡi sáng, cô đi làm luôn hôm nay, buổi chiều cùng đi siêu thị mua đồ ăn.

"Thật đúng là Chu Bái Bì*." Diệp Đằng ngáp một cái, gửi cho anh một nhãn dán.

*Chu Bái Bì: Một tên cường hào ác bá dưới ngòi bút của tác giả Cao Ngọc Bảo, vì thời xưa chưa có đồng hồ nên lấy tiếng gà gáy làm giờ đánh dấu ngày làm việc. Chu Bái Bì vì muốn bóc lột người làm nên nửa đêm giả tiếng gà gáy để gọi người làm dậy lao động. "bái bì" ở đây còn có nghĩa là lột da.

Lúc ấy Đào Dã đã ăn sáng, nhìn con gấu ngây thơ chất phác "Được, ông chủ.", dép lê trên mũi chân anh lắc lư, anh cười để điện thoại sang một bên.

Buổi sáng Diệp Đằng không có việc gì, thật vất vả mới được nghỉ ngơi thì dùng sức ngủ nướng đến đói bụng thì mới ăn một chút. Diệp Đằng đúng giờ đứng ở cổng trường chờ, hình như anh mới đổi xe, lúc anh đến Diệp Đằng còn không nhận ra. Cái xe quay đầu trong một góc hẹp trước cổng trường, không hiểu vì sao mà cô bị thu hút.

Chờ xe dừng lại, cô lập tức cười đi đến gõ gõ cửa sổ xe. Đào Dã hạ cửa xuống, thấy cô ngó đầu vào, mãn nhãn kinh hỉ: "Cái vừa nãy anh làm kiểu gì đấy? Wow, thật ngầu, em chưa bao giờ thấy ai quay đầu ở đây, toàn là đi đường vòng."

"Hôm nào đến căn cứ huấn luyện thì chỉ cho em?"

"Vẫn là đừngg." Diệp Đằng ngồi vào ghế phụ, vừa thắt dây an toàn vừa cự tuyệt: "Bằng lái của em còn chưa được dùng từ khi lấy, anh là người chuyên nghiệp, khẳng định anh sẽ cảm thấy dễ dàng, còn người thường như em thì không hề ok chút nào."

"Con gái bọn em thường kẹp tóc khi đi ra khỏi cửa mà?" Đào Dã duỗi tay từ đằng sau cô lấy ra một cái kẹp ngôi sao màu hồng phấn, tay không cẩn thận mà xẹt qua vành tai cô.

"Ra cửa vội quá, quên mất." Diệp Đằng nắm chặt cái kẹp trong lòng bàn tay, nhìn về phía trước: "Chúc mừng anh chuyển sang nhà mới."

Đào Dã nhìn sườn mặt của cô: "Sao đột nhiên lại đứng đắn như vậy?"

"Có vẻ em hơi trịnh trọng nhỉ? Anh quay xe như lúc nãy được không?" Diệp Đằng cảm thấy ngồi trong xe cảm giác nhất định sẽ rất tốt: "Ở chỗ này làm ra một lần nữa đi!"

"Đây là đường một chiều, không thể quay xe được." Đào Dã yên lặng đánh tay lái: "Bằng lái của em vẫn nên giữ lại, vào công viên trò chơi chơi đụng xe là được."

"..."

Diệp Đằng cảm thấy mình có bằng lái rồi cũng không cần phải chạm vào xe, dùng để đẩy xe trong siêu thị mua sắm cũng không tệ. Đẩy xe mua sắm trong siêu thị cảm giác giống như là hái đào trong Bàn Đào Viên, đặc biệt là bàn đào này do Chu Bái Bì trả tiền.

Đào Dã đi theo phía sau cô, cảm thấy cô giống như thứ đồ chơi có dây cót, đẩy xe quẹo trái quẹo phải, hoàn toàn không phân biệt được đâu là đường một chiều, đâu là đường hai chiều: "Em thường xuyên đến siêu thị này à?"

"Không có, em đã đến đây đâu." Diệp Đằng ngẩng đầu nhìn biển hiệu, hóa ra đây là khu thực phẩm, nói rồi cô đi đến khu thực phẩm tươi sống.

"Vậy sao em biết ở đây có bò bít tết?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!