Diệp Đằng không có ý gì, chỉ là hơi hiếu kỳ.
Khi còn nhỏ, trên đường về nhà thấy một con chuột chết. Bởi vì tò mò, cô bắt bố mang nó ề nhà nhưng cô lại là người yêu sạch sẽ, sống chết không chịu chạm vào nó. Cuối cùng bố của cô lại phải buộc một cái dây cho cô kéo nó về nhà.
Nói như vậy nhưng Diệp Đằng thấy so sánh người với một con chuột chết thì không tốt lắm, dù gì so với con chuột chết hắn vẫn đẹp hơn.
Diệp Đằng cảm thấy đầu mình bị hắn hơi đẩy một chút, chọn một góc rất kỳ lạ từ cửa ra, mặt cô đều đỏ hết lên, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn."
Phương Thục Trân đã từ trên tầng chạy xuống, Diệp Đằng vừa thấy sắc mặt của Phương Thục Trân thì cũng biết bà sợ đến nhường nào. Cô thật sự không cố ý làm bà lo lắng, lần này là ngoài ý muốn.
"Đằng Đằng! Con không sao chứ?"
Diệp Đằng xấu hổ nhìn người đàn ông bên cạnh: "Không sao đâu ạ, chỉ là con không cẩn thận."
"Đau không? Để mẹ nhìn xem, lỗ tai đỏ hết rồi kìa." Phương Thục Trân kéo tay cô kiểm tra, đập ngay vào mắt là tai của cô.
Đào Dã nghe thế cũng quay sang nhìn, vành tai của cô hơi mỏng, gần như trong suốt, có hơi đỏ lên, không có vết thương nào.
"Đào tiên sinh, cảm ơn cậu rất nhiều, bọn nhỏ quá nghịch ngợm." Dì Lưu khách sáo.
Người nọ thu lại tầm mắt trên người Diệp Đằng, nghiêm túc gật gật đầu.
Hóa ra hắn họ Đào, Diệp Đằng cảm thấy tên này khá đặc biệt, không biết có ai gọi hắn một cách tình cảm như tiểu Đào không?
Mọi người cùng nhau lên tầng. Hắn nhanh chóng tiến hành kiểm tra mạch điện, tìm được chỗ bị chập.
Dì Lưu lấy ra một hộp dụng cụ: "Cũng không biết chỗ này có bút thử điện hay gì gì đó không. Đào tiên sinh, cậu tìm xem trong này có gì có thể dùng được không."
Hắn ngồi xổm xuống, mở cái hộp ra, tìm được một cái bút thử điện.
Diệp Đằng cùng Lâm Mạt ở bên cạnh nhìn, giống hai đứa trẻ tò mò.
Động tác của hắn rất thuần thục, bởi vì hộp điện có hơi cao nên hắn phải dẫm lên một cái ghế, tay áo đã bị xắn lên. Diệp Đằng để ý thấy tay phải của hắn vẫn đeo găng tay, vẫn là găng đen nửa ngón, vải mềm không hạn chế hoạt động của hắn. Liệu hắn đeo găng tay có ý nghĩa gì?
"Mạt Mạt, giúp Đào tiên sinh đỡ ghế." Dì Lưu bận rộn dọn dẹp phòng bếp, Phương Thục Trân cũng đi theo giúp, quay lại nhìn thoáng qua huyền quan: "Nha đầu này chẳng hiểu chuyện gì cả."
Lâm Mạt có chút không vui, lá gan của cô rất nhỏ. Diệp Đằng không viết vì sao cô lại sợ vị chủ nhà này như thế nhưng đối với mỗi người ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.
"Để tôi làm cho." Diệp Đằng tiến lên giúp hắn giữ ghế: "Mạt Mạt, cậu đi giúp dì Lưu đi."
Lâm Mạt như trút được gánh nặng mà rời đi.
Diệp Đằng ngửa đầu nhìn hắn lấy công tắc điện ra, đổi đi một đoạn cháy. Cánh tay của hắn thạt sự rất rắn chắc, có cơ bắp, theo động tác của hắn mà lộ ra gân xanh. Diệp Đằng không tự chủ mà nhìn hắn vài lần. Đột nhiên, hắn rũ mắt nhìn về phía cô, bị phát hiện, cô xấu hổ, cảm thấy tai hơi nóng.
"Băng dính cách điện."
"Ừ." Cô ngồi xuống tìm trong hộp dụng cụ, thấy một cuộn băng dính cách điện màu đen: "Dài bao nhiêu?"
"Khoảng 10cm."
Diệp Đằng cắt một đoạn đưa cho hắn.
"Đinh ốc."
"Ừ."
"Đây là đai vít." Hắn nhìn đồ vật tròn tròn trong lòng bàn tay Diệp Đăng, ánh mắt như muốn nói: Đến cả đinh ốc và đai vít cũng không phân biệt được?
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!