Chương 39: (Vô Đề)

Buổi chiều Đào Dã vào phòng bếp lấy nước uống, thấy trên tủ lạnh dán một tờ giấy nhỏ, còn rất săn sóc mà dán trên cửa tủ đông, viết: Không được lãng phí, phải ăn hết!!!

Đào Dã nhìn ba dấu chấm than hung hăng kia, cúi đầu cười cười.

Buổi chiều, Cố Dật Trần nghe nói anh bị thương cũng gọi điện thoại đến an ủi. Nói là an ủi nhưng có hơn mười phút là khoe khoang gần đây bạn gái đang cãi nhau với anh ta. Đào Dã mở loa ngoài, ném điện thoại lên bàn trà.

"Anh nói xem có phải con gái ai cũng như vậy không? Sao cái gì cũng muốn quản thế? Em lớn như thế này rồi thì ai quản được em?" Lời này của Cố Dật Trần quả thật không sai. Chỉ có anh ta đi quản người khác chứ chưa từng ai có thể quản anh ta: "Anh có đang nghe hay không thế?"

"Nghe đây." Đào Dã sờ sờ hộp thuốc trên bàn, lại không mở ra.

"Bỏ đi, em cùng với người độc thân nói này nói đó làm cái gì, anh cũng không hiểu được." Cố Dật Trần nói nửa ngày rồi ném lại câu này: "Anh thế nào? Gần đây có thích người nào không? Có muốn em giới thiệu cho không?"

Đào Dã ngập ngừng không nói chuyện, Cố Dật Trần lập tức nghe được điểm này: "Anh do dự! Lão cẩu anh có phải có mục tiêu rồi hay không? A? Nói cho anh em biết đó là kiểu con gái thế nào? Em có biết hay không?"

"Đừng có lúc kinh lúc rống." Chính bản thân Đào Dã cũng chưa xác định đường: "Còn chưa biết được."

"Thật sự luôn! Đào Dã! Muốn yêu đương? Khó có thể tin được." Cố Dật Trần cảm giác như mình đang nằm mơ: "Người sống lâu đúng là cái gì cũng có thể nhìn thấy!"

"Tiểu tử cậu gần đây có phải thiếu đánh hay không?" Nếu lúc này Đào Dã ở trước mặt anh ấy phỏng chừng đã động thủ.

"Em không phải là thiếu đánh mà em đây là cao hứng. Anh đã 26 tuổi rồi mà còn là xử nam, rốt cuộc muốn khai trai..." Cố Dật Trần ỷ vào trong điện thoại với không tới, dốc hết sức mà nói: "Người anh yêu đương là kiểu gì nhỉ? Em thật tò mò, ha ha ha ha ha."

"Còn chưa đến bước kia."

"Muốn em chỉ cho anh không? Con gái đều muốn được dỗ dành, anh nhìn em xem này, ngày ngày dỗ dành cô ấy, không cần phải làm gì nhiều, ngoan ngoãn nghe lời là được rồi, nói anh sai thì anh nhận sai, anh đừng có dỗi người ta." Cố Dật Trần nghĩ nghĩ: "Em thật sự tò mò rốt cuộc kiểu con gái nào mà có thể làm anh rung động?"

"Xinh đẹp." Đào Dã lười dông dài cùng với anh ta, tùy tiện trả lời một câu. Anh thật sự đã rung động, bất thình lình xảy ra. Nhưng cẩn thận ngẫm lại hình như cũng không phải vô duyên vô cớ, giữa người với người lâu ngày cảm tình cũng tốt hơn.

"Này, em hỏi, là đàn ông à?" Cố Dật Trần cười ha ha: "Em muốn đi thỉnh an tiểu tổ tông nhà chúng ta. Chính bản thân anh cũng phải tự giải quyết cho tốt, không về sau lại nước mắt đầm đìa kêu khổ với anh em, anh em đánh anh đấy."

"Mau cút đi." Đào Dã bị anh ấy chọc cho cười, từ trong điện thoại truyền ra tiếng cười sang sảng của Cố Dật Trần, một lúc sau thì anh ấy cúp máy.

Đào Dã đặt tay sau gáy, nằm ở trên sô pha, nhặt tờ giấy nhỏ anh mới tiện tay ném trên bàn. Nhìn chằm chằm vào ba dấu chấm than, không nhịn được, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Anh rất ngoan ngoãn nghe lời, buổi tối tự mình làm cơm. Ở nhà lâu cũng nhàm chán, anh lấy mấy đĩa phim ra xem, xem xong thì ngủ, một đêm vô mộng.

Sáng sớm hôm sau, anh bị tiếng mưa rơi làm cho tỉnh giấc, ấn điều khiển từ xa mở rèm ra. Thỉnh thoảng sẽ có tiếng sấm, có vẻ là cơn mưa to.

Anh người sờ tìm điện thoại, lướt lướt vòng bạn bè, thấy mười phút trước Diệp Đằng đăng trạng thái, cô than thở hành trình ngâm nước nóng chiều nay của mình với thời tiết này chỉ có thể ở phòng ngủ một giấc.

Anh ngáp một cái, cảm thấy tâm tình rất tốt, sau khi rửa mặt xong thì vào tủ lạnh tìm mì sợi. Có một căn chung cư mở nhạc. Anh xoay người tìm xẻng nấu ăn lại nhớ tới lúc Diệp Đằng đến, cầm điện thoại lên muốn gửi tin nhắn cho cô nhưng lại thôi.

Cái này không hề giống anh. Rõ ràng là mình không cho cô đến, muốn bản thân mình bình tĩnh lại nhưng càng không nhìn thấy cô lại càng dễ dàng nhớ đến cô.

Buổi sáng Diệp Đằng nhận được điện thoại của Lý Nguyên Lãng, sau đó lại ngủ tiếp, lúc tỉnh lại đã là giữa trưa, bên ngoài có vẻ đã tạnh mưa. Cô rửa mặt, tùy tiện mặc một bộ quần áo thun, dự định đến nhà ăn để mua món gì đó. Vừa ra khỏi cửa mới phát hiện vẫn còn mưa chỉ là bởi vì không quá lớn nên cô mới không nhìn ra.

Cô lười chạy lên lấy ô, lấy hai tay che đầu chạy về phía cửa phòng, mới vừa chạy đã bị dì Lâu gọi lại: "Tiểu Đằng, có người gửi đồ cho con!"

"Ai vậy ạ?" Diệp Đằng chạy tới phòng trực ban, thấy dì Lâu để một cái túi trên bàn.

"Một thằng bé họ Lý, buổi sáng có đến đây. Là đối tượng theo đuổi con à?" Vẻ mặt của dì Lâu nghi hoặc: "Tiểu tử đó ở chỗ này chờ một lúc, mưa không dứt nên gọi điện thoại cho con nói mang đồ ăn đến cho con."

Hóa ra sáng sớm Lý Nguyên Lãng đến đây gặp cô, có thể mưa quá lớn nên đi mất rồi...

"Cảm ơn ạ." Diệp Đằng ôm túi trở về phòng, bên trong còn có một hộp cơm bento. Vốn là công ty anh ta thực tập cuối tuần này vừa vặn ở gần đây có hoạt động tuyên truyền cho nên muốn Diệp Đằng đến hỗ trợ, cô cũng không nghĩ nhiều liền đáp ứng.

Nhưng nhìn vào mấy thứ này có vẻ hoạt động đó chỉ là ngụy trang. Diệp Đằng xem đồ vật ở trên trong túi, nhắn tin WeChat với Lý Nguyên Thanh cảm ơn anh ta.

Lâm Mạt nhìn vòng bạn bè của cô ấy, sáng sớm có người nhắn nói buổi chiều đến tìm cô ấy, buổi tối cùng đi dạo phố rồi ăn cơm. Lúc cô ấy tới để ý đến cái túi to trên bàn: "Cái này là ai đưa đếm đấy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!