Chương 37: (Vô Đề)

Trong tuần đầu tiên thực tập, Diệp Đằng dần dần thích ứng được công việc của công ty, chỉ là mỗi ngày đầu óc đều choáng váng.

Thật vất vả mới tới thứ sáu, Diệp Đằng đã thu dọn xong đồ đạc chuẩn bị tan tầm. Hứa Miêu Miêu gọi điện thoại cho cô an ủi mấy tình huống khi thực tập. Đồng nghiệp đối diện cười chỉ chỉ bên ngoài, ý bảo chị ấy đi trước.

"Tạm biệt." Diệp Đằng một tay giữ điện thoại, một tay để đồ đạc vào trong túi: "Này, tí nữa về trường nói tiếp, gần đây tớ siêu mệt."

"Tớ nghe bạn trai tớ nói Lý Nguyên Lãng dạo gần đây thường xuyên đi tìm cậu à?" Giọng Hứa Miêu Miêu tràn ngập bát quái truyền đến.

"Không có, chỉ là ở ngẫu nhiên gặp nhau vài lần ở cổng trường thôi. Hình như anh ra cũng thực tập ở bên này." Diệp Đằng vốn dĩ không có để chuyện này trong lòng. Đột nhiên có người nhắc tới, nhớ lại hình như là gặp vài lần.

"Chỉ là ngẫu nhiên gặp được à?" Hứa Miêu Miêu cười hỏi: "Không có ăn cơm linh tinh gì à?"

Diệp Đằng bất đắc dĩ mà cười: "Thật sự không có. Cậu muốn tớ thoát khỏi tình trạng độc thân thế à?"

"Không phải, chỉ là cảm thấy người không tồi. Nếu có khả năng cậu đừng bỏ lỡ." Hứa Miêu Miêu cũng chỉ là có ý tốt. Cô ấy với mọi thứ trong phòng kí túc xá đều quan tâm, không phải chỉ đối với Diệp Đằng mới như thế này.

"Lúc năm nhất cậu khuyên tớ với Lâm Sơ ở bên nhau cậu cũng nói như thế này..." Diệp Đằng đã dọn xong đồ, đi vào thang máy, vừa nói chuyện phiếm với Hứa Miêu Miêu vừa xuống tầng. Vào thời điểm cô muốn cúp điện thoại lại thấy có người tới, sửng sốt một chút.

"Làm sao vậy?" Trong điện thoại Hứa Miêu Miêu thấy cô không nói gì.

"Nhìn thấy Lý Nguyên Lãng."

"Lần này không phả lại ngẫu nhiên mà gặp được nhau chứ?" Hứa Miêu Miêu chắc chắn mà nói: "Tớ cúp máy đây.:

Xung quanh Diệp Đằng không thiếu người theo đuổi, cô luôn luôn nói trắng ra cho nên nhiều người đến cả cơ hội tới gần cũng không có, ví dụ như... Lý Nguyên Thanh.

"Trùng hợp vậy, anh phải về trường học sao?" Diệp Đằng không muốn cả hai phải xấu hổ, về sau có nhiều việc ít hoặc nhiều sẽ gặp phải anh ta. Mặc kệ hai người có quan hệ thế nào, cô muốn tận lực tránh những việc làm hai người xấu hổ.

"Không phải, là anh tới đón em."

"..." Cái thang đã bày sẵn cho anh ta, anh ta cũng không nguyện ý xuống, Diệp Đằng cũng chỉ bất đắc dĩ mà cười cười: "Đón tôi?"

"Lần trước thấy em có vẻ rất hứng thú với đua xe. Hôm nay đúng lúc anh muốn đi gặp anh trai, anh nói muốn đưa bạn đi tham quan, anh ấy đồng ý rồi, cùng đi không?"

Diệp Đằng nhớ ra lần trước đã từng đề cập qua với anh ta. Trên thực tế, cô xem như là ngụy* mê xe, bởi vì cô cảm hứng thú với đua xe không phải như một bộ môn thể thao, mà là thứ Đào Dã thích.

*Ngụy: Nghĩa thường dùng là để chỉ sự vật, sự việc mang tính giả tạo, như trong từ ngụy trang, ngụy tạo.

"Anh nói với anh ta là tôi à?" Diệp Đằng cảm thấy nếu Lý Nguyên Thanh biết hẳn là anh ta sẽ không đáp ứng.

"Ừ." Lý Nguyên Thanh cười không quá tự nhiên: "Anh Dã cũng biết, hai ngày trước anh ấy bị thương ở chân."

"Có nghiêm trọng không?"

Anh ta chú ý xem biểu cảm của cô, tựa hồ không có nhiều điều dị thường, lại yên lòng, rất săn sóc mà mở cửa xe giúp cô. Diệp Đằng ngồi ở trên ghế phụ, cũng không biết có phải mình hơi xấu không, tóm lại cô chỉ muốn đi gặp Đào Dã.

Trên xe bật nhạc chậm rì rì, nghe có vẻ như là nhạc dân gian ở thế kỉ trước.

"Không quá nghiêm trọng, nghe nói là trong lúc huấn luyện thể chất không cẩn thận bị thương. Anh có nghe anh trai nói chuyện giữa em với anh Dã." Lý Nguyên Lãng thử hỏi thăm: "Hai người đã từng quen biết trước kia đúng không?"

"Ừ, có biết mấy năm." Diệp Đằng không biết anh ta nghe được nhiều hay ít, cười hỏi giỡn: "Anh cảm thấy hứng thú đối với chuyện của chúng tôi?"

"Không phải." Lý Nguyên Lãng quay đầu nhìn cô một cái: "Anh là cảm thấy có hứng thú đối với em."

Nói đến đây, tất cả đều hiểu. Diệp Đằng không nghĩ anh ta lại trực tiếp như vậy, làm cô không kịp phòng bị, huống hồ là loại quan hệ này ít nhiều sẽ có điểm xấu hổ.

Trong xe tiếng nhạc vang lên nhẹ nhàng, bầu không khí trở nên khác thường. Mặt Diệp Đằng dưới nắng chiều phiêm phiếm hồng, Lý Nguyên Lãng nghiêng đầu nhìn đến thất thần.

"Anh... Nhìn đường." Diệp Đằng chỉ chỉ phía trước.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!