Lúc nghỉ hè trong trường học cái gì cũng không có, ba người bọn họ ra người tìm cửa hàng đồ uống. Đào Dã ngồi ngoài nên được giao nhiệm vụ đi lấy đồ ở quầy.
"Tớ có chuyện muốn nói chuyện với cậu."
"Làm sao vậy?" Diệp Đằng nhìn biểu cảm của Lâm Sơ liền cảm thấy không đúng, dạo gần đây cậu ấy rất khác thường.
"Chuyện xuất ngoại ở học kì sau của tớ có khả năng bị hủy bỏ."
"Vì sao?" Diệp Đằng biết Lâm Sơ đã dành rất nhiều tâm tư cho lần trao đổi này. Trường trao đổi có giảng viên mà cậu ấy yêu thích cho nên vẫn luôn tràn ngập chờ mong. Vừa vặn ngày trước Đào Dã cũng đã ở bên đấy huấn luyện một thời gian nên lần trước cậu ấy có hỏi thăm một ít tình huống của trường, thuận tiện nhờ anh sắp xếp một số việc trong sinh hoạt.
"Ý của thầy là muốn cho học tỷ đi trước, khả năng tớ phải hoãn một thời gian, lần sau sẽ còn có cơ hội." Lâm Sơ là người luôn vùi đầu vào học tập, trong trường có rất nhiều chuyện không đơn giản như ở cấp hai, cấp ba. Đối với mỗi người mà nói cơ hội đều rất khó đến cho nên ai cũng đều nghĩ mọi cách.
"Không phải lần trước nói là lựa chọn qua thi cử sao? Nói thế này thì không công bằng gì cả. Nếu không làm được thì ngay từ đầu đừng dùng phương thức tuyển chọn này." Diệp Đằng muốn phát hỏa, tuy rằng chuyện này xảy ra không phải lần đầu tiên, nguyên nhân trong đó cô cũng không chắc chắn được nhưng tám, chín phần là có người động tay động chân sau lưng.
"Ý bọn họ là thành tích với khả năng chỉ để tham khảo, chủ yếu vẫn là suy xét tổng hợp mọi mặt."
"Hết chỗ nói rồi..." Diệp Đằng không quá hiểu biết chuyện của khoa Toán nhưng đây là lật lọng, lại không công khai minh bạch sự việc, khó bảo cô không suy nghĩ nhiều được: "Giáo viên của cậu có phải ở trong phòng thí nghiệm không? Tớ đi tìm ông ta!"
Diệp Đằng muốn lật cả bàn lên, lại cảm nhận được đầu mình bị ai đó đè lại: "Nổi giận đùng đùng như này muốn tìm ai?"
Lâm Sơ sợ cô thế này nên mới gọi Đào Dã đến, tính tình của Diệp Đằng cậu ấy biết rõ, không ai có thể ngăn được. Lâm Sơ bất đắc dĩ nhìn Đào Dã: "Anh Dã, xin lỗi, lần trước chuyện em nhờ anh liên hệ với trường học, bây giờ không cần nữa, em bị gạch bỏ danh sách rồi."
"Tớ muốn đi tìm giáo viên của cậu nói chuyện." Diệp Đằng nhớ ra mục đích, bị Đào Dã kéo tay lại.
"Em tìm ông ấy nói chuyện gì?"
"Nếu suy xét về mọi mặt, phải có yếu tố tham khảo, quá trình này phải công khai, không thể không minh bạch như thế này chứ? Hơn nữa việc này học kì sau mới công bố, bây giờ chúng ta còn có cơ hội, tớ đi ngay bây giờ!"
"Diệp Đằng."
Anh rất ít khi gọi cả họ lẫn tên cô, loại cảm giác này rất xa lạ, Diệp Đằng bừng tỉnh, sửng sốt một chút.
"Chuyện này để tôi làm." Hai người họ là sinh viên lại xảy ra xung đột với giáo viên có chút không tốt lắm, huống chi Diệp Đằng với Lâm Sơ tính tình đều rất thẳng thắn, đến lúc đó nói không chừng là lửa cháy lại đổ thêm dầu.
"Chỉ là..." Diệp Đằng có chút lo lắng mà nhíu mày.
"Không tin tưởng tôi?"
Cánh tay truyền đến lòng bàn tay ấm áp của anh, Diệp Đằng nhẹ nhàng lắc đầu: "Em không phải ý này. Chuyện này có gây thêm phiền toái cho anh không?"
Đào Dã đặt cốc nước chanh đến trước mặt cô, thuận tay cắm ống hút giúp cô: "Tôi là giúp tiểu Sơ, không phải giúp em."
Diệp Đằng cúi đầu nhấp một ngụm, yên tĩnh nghe anh ở một bên dặn dò Lâm Sơ, không cần phải xảy ra xung đột linh tinh với giáo viên, nghĩ cách đi hỏi tình huống cho rõ ràng, đến lúc đó lại tính toán tiếp.
Diệp Đằng nhìn người đối diện dưới ánh đèn ôn nhu, thần sắc nghiêm túc giống như cha mẹ ân cần dặn dò nhưng anh lại cho người khác cảm giác rất an tâm, giống như có Đào Dã ở bên thì không cần phải lo lắng điều gì, loại cảm giác này thực sự làm người khác không muốn rời xa.
Đào Dã quay đầu đi tới nhìn cô một cái: "Đặc biệt là cô ấy, đừng để cho cô ấy tới quấy rối."
"Em có biết nặng nhẹ mà. Em đã lớn như thế này rồi." Diệp Đằng uống nước chanh, bất mãn mà lẩm bẩm.
Lâm Sơ nhất nhất nhớ kỹ, nói có việc muốn đi về trước, Diệp Đằng nhìn bóng dáng Lâm Sơ rời đi, buông tiếng thở dài: "Một mình Lâm Sơ ở nước ngoài có thể sống tốt sao?"
"Lo lắng như vậy?" Đào Dã nhàm chán mà lướt điện thoại.
"Cậu ấy là một trong những người bạn tốt nhất của em, em đương nhiên là lo lắng, hơn nữa cậu ấy không phải là anh không biết, từ nhỏ đến lớn thì không nói, chỉ có IQ, EQ thì không có chút nào." Chân Diệp Đằng ở trên ghế lắc lư, không cẩn thận đá trúng người đối diện: "Thật xin lỗi!"
"Diệp Đằng!" Một nam sinh vừa vào tiệm liền tới đây chào hỏi: "Tớ vừa mới ở bên ngoài thấy quen quen, cậu nghỉ hè cũng không về à?"
"Ừ, ở lại thực tập. Còn cậu?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!