Sáng sớm hôm sau tỉnh lại, đầu óc giống như chẳng là của cô.
Chỉ nhớ là Đào Dã nói muốn đưa cô về trường, sau đó hai người cùng nhau ngồi trên tàu điện ngầm, sau đó cô ngủ quên đi, sau đó xuống khỏi tàu điện ngầm. Còn gì nữa!?
Cô bò dậy cầm điện thoại lên nhìn nhìn, khung chat WeChat không có tin gì mới, chắc là cô không có làm trò gì cho thiên hạ cười đâu nhỉ? Tuy rằng tửu lượng của cô rất kém cỏi nhưng phẩm rượu khá tốt, ngoại trừ dễ dàng ngủ thì không có tật xấu nào khác. Chắc là không làm gì khác đâu...
"Lá cây, cậu tỉnh rồi à?" Hứa Miêu Miêu đã thu dọn đồ đạc. Hôm nay cô ấy phải đến nơi thực tập nhập chức, thuận tiện dọn đến chung cư cùng với bạn trai.
"Ừ." Diệp Đằng ngáp một cái rồi lại nằm lại: "Hôm nay cậu đi à?"
"Đúng rồi." Hứa Miêu Miêu bê một cái ghế ngồi cạnh mép giường cô: "Thành thật sẽ được khoan hồng, đêm qua soái ca đưa cậu về là ai?"
"..." Diệp Đằng không nhớ rõ lúc ấy thấy Hứa Miêu Miêu, trên thực tế thì cô chẳng nhớ rõ một cái gì: "Cậu thấy ở đâu?"
"Bạn trai tớ đưa tớ về, tớ với anh ấy đứng trước cửa ký túc xá một lúc, sau đó tớ thấy có một soái ca cũng đứng đấy, nói chuyện với dì quản lý kí túc, cõng cậu. Lúc ấy tớ còn tưởng cậu bị thương, sợ tới mức chạy nhanh tới, kết quả cậu đoán thế nào? Cậu ở trên lưng người ta ngủ như một con lợn chết..."
"Á?" Diệp Đằng cảm giác cả người mình sắp hỏng mất rồi.
Từ từ đã, cõng? Diệp Đằng nỗ lực nghĩ nghĩ, trong đầu đích xác không có cái màn này. Khi đó chắc là cô đã ngủ thiếp đi, cô mơ mơ hồ hồ nhớ rằng mình ngồi trên một cái ghế, Đào Dã ngồi xổm trước mặt cô nói chuyện đến nỗi nói cái gì đó, cô cũng không nhớ rõ.
"Sau đó thì sao?" Diệp Đằng vén màn lên.
"Sau đó tớ giải thích với dì Lâu, soái ca kia đưa cậu về phòng, anh ấy có để lại cho tớ số điện thoại nói có tình huống nào thì trực tiếp gọi điện cho anh ấy. Lúc ấy tớ hoảng loạn đến tên cũng quên hỏi, sao cậu lại say thành như vậy?" Điện thoại của Hứa Miêu Miêu vang lên, bạn trai cô ấy nói đã tới rồi, lái xe đến chở cô ấy.
Diệp Đằng vẫn còn ngây ngốc, anh đến phòng ngủ của mình, cô theo bản năng nhìn thoáng qua áo ngực để ở đầu giường, giống như phía trước đã bị cô tùy tay ném gối đến, bây giờ nó đang thành thật ở một góc bên cạnh gối...
"Điên rồi!" Diệp Đằng vò nát tóc của mình: "Điên rồi điên rồi..."
"Cậu trộm quen bạn trai sao không nói cho bọn tớ biết?" Hứa Miêu Miêu ngắt điện thoại, lại thu dọn đồ tiếp, chua chát nói: "Haizz, dù sau bạn trai soái ca như vậy cũng nên giấu đi."
"Không phải bạn trai." Diệp Đằng nhớ lại tình hình lúc mình uống rượu xong rồi ngủ thiếp đi, tự trách mình, thời gian ở trên tàu điện ngầm quá lâu nếu là bắt xe về còn có thể ở trong phòng ngủ một giấc. Trong lòng cô tràn đầy hối hận mà lại nằm xuống: "Anh ấy chính là người mà tớ kể với cậu là coi tớ như em gái í."
"Thật á?" Hứa Miêu Miêu ném đồ vật trong tay sang một bên, hết sức chuyên chú mà hỏi thăm chuyện bát quái: "Ngày hôm qua tớ cũng chưa dám nhìn xem, anh ấy lớn lên thật cao, quá đẹp trai, cảm giác như cái loại nhìn một cái là giống như bị chọc mù hai mắt. Mà anh ấy cũng giống minh tinh, hình như tớ đã gặp ở đâu đó rồi..."
Có thể là trên hot search đi...
Diệp Đằng hữu khí vô lực*: "Lớn lên đẹp trai cũng vô dụng, bọn tớ cũng không có khả năng."
*Hữu khí vô lực: bất lực.
"Tại sao? Lá cây cậu còn thích anh ấy không?"
Diệp Đằng nằm yên trên giường, cảm giác mình là con cá mặn, tuy rằng rất muốn nói không thích nhưng lại không thể không nói mấy lời trái lương tâm. Một lúc lâu sau cô mới nói vọng ra: "Có."
"Có phải tớ rất ngốc đúng không? Lo chính mình thích anh lâu như vậy mà người ta chỉ coi tớ như em gái."
Hứa Miêu Miêu duỗi tay kéo cô tới, cho cô một cái ôm: "Không phải buồn vì cẩu nam nhân, là anh ấy có mắt không tròng! Thiên nhai hà xứ vô phương thảo*, ngày mai tớ sẽ an bài cho cậu."
*Thiên nhai hà xứ vô phương thảo, hà tất đơn luyến nhất chi hoa: dịch "Thế gian có thiếu gì người tốt đẹp, tại sao cứ nhất định phải yêu một người."
"An bài cái gì?" Diệp Đằng biết tính tình của Hứa Miêu Miêu, cô ấy là người quyết đoán. Nhưng đây không phải đều đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là cô ấy là thiếu nữ trung học cơ một cái nút trên đầu, thường xuyên không ấn kịch bản ra bài.
"Party í! Party sinh nhật của bạn trai tớ, cậu nhất định phải tới, soái ca ở trường bọn họ rất nhiều!"
Diệp Đằng rụt trở về: "Tớ không muốn đi."
"Không được! Tớ quyết định rồi. Tớ đi trước, bạn trai tớ đang ở dưới tầng chờ tớ, tối mai tớ đến đón cậu."
Hứa Miêu Miêu hấp tấp kéo vali đi. Trong phòng ngủ trống rỗng, chỉ còn lại mình Diệp Đằng, quạt vẫn chạy phần phật, điều hòa không bật, trong phòng có chút oi bức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!