Chương 20: (Vô Đề)

"Có chuyện gì đấy? Cậu không đi xem thử à?" Lưu Sướng đẩy Phùng Thiên đang đứng bên cạnh: "Sao lại khóc thành thế này? Mà người đàn ông kia là ai?"

Phùng Thiên nhìn Diệp Đằng khóc thảm thiết như vậy, hơi kích thích. Cô như một con thú nhỏ đáng thương, còn người mà đang ôm cô thì nhẹ nhàng xoa đầu cô, sau đó thấp giọng nói điều gì đó.

"Tôi mẹ nó biết thế nào được! Không quen biết!" Phùng Thiên xoay người bỏ đi.

Lưu Sướng vội đuổi theo: "Con gái họ muốn được dỗ dành, cưng chiều còn cậu cả ngày không bắt nạt thì rống lên với người ta, cứ thế này ai thích cậu cho được?"

"Biết rồi, biết rồi!" Phùng Thiên không kiên nhẫn mà xua xua tay, nhịn không được quay lại nhìn thoáng qua.

"Cứ mặc kệ thế à? Nhìn người kia hình như không phải là học sinh." Lưu Sướng biết cậu ta không yên tâm.

"Không phải là cậu nói rồi à? Tôi phải đối xử tốt với cô ấy hơn. Bây giờ tôi không đi đến đấy có lẽ cô ấy sẽ cảm kích hơn." Phùng Thiên xoay mặt: "Còn người kia là một người anh mà cô ấy biết, người khá tốt, không có việc gì đâu."

"Anh?" Lưu Sướng nửa tin nửa ngờ mà đuổi theo, đập tay lên vai Phùng Thiên: "Cái gì mà anh? Cậu xác định không phải là tình địch với cậu chứ?"

"Sao có thể?"

"Sao lại không có khả năng? Người kia nhìn có vẻ đẹp trai hơn cậu nhiều." Lưu Sướng cười hi hi ha ha nói đùa với cậu ta "Người ta thì được bổ nhào vào lồng ngực, cậu thì... chẳng có tiến triển gì."

"Con chó Lưu Sướng! Tránh xa tôi ra."

Bên kia Diệp Đằng mới ngừng khóc, cảm giác tốt hơn lúc nãy. Cô nhận lấy khăn giấy Đào Dã đưa qua.

Diệp Đằng cúi đầu: "Cảm ơn."

Cô mở tờ giấy ra, che mặt: "Lúc nãy anh thấy gì thì quên hết đi, quá mất mặt."

Đào Dã cười khẽ: "Cũng không phải là chưa thấy qua."

Diệp Đằng lộ ra đôi mắt đỏ rực, gương mặt vì mới mất khống chế cảm xúc mà có chút phiếm hồng: "Không giống nhau."

Lúc khóc quá xấu, cô cũng nghĩ rằng sẽ bị anh thấy cảnh này.

"Ở trường bị bạn bắt nạt à?"

"Không phải." Diệp Đằng không biết phải bắt đầu từ đâu. Từ chuyện mẹ cô sinh khó năm đó nói lên? Hay là từ chuyện Diệp Thần dây dưa với cô để đòi tiền bồi thường? Những chuyện đó đã bị cô kìm nén quá lâu, bỗng nhiên bới móc nó lên cô cảm thấy có chút khó chịu: "Là chuyện trong nhà thôi, không có việc gì cả."

Cũng không có chuyện gì, chỉ là bị một tên vô lại dây dưa mà thôi.

Diệp Đằng buông tờ giấy vẫn luôn che mặt, lộ ra một nụ cười tự cổ vũ bản thân, nói với anh nhưng cũng như là nói với chính bản thân mình: "Lần sau, lần sau tôi sẽ không khóc nữa."

"Xe của Cố Dật Trần đang đỗ ở phía trước, tiện đường đưa cô về nhà luôn."

Diệp Đằng lấy điện thoại ra, mở WeChat của Phương Thục Trân. Mỗi lần tan học cô đều tự mình về nhà, hôm nay về muộn thế này cũng nên nhắn cho bà một tin.

Cô yên lặng đi theo anh, gió đêm lạnh căm căm, chui cả vào trong lớp áo ấm. Cô cất điện thoại đi, nhìn thoáng qua người bên cạnh: "Đừng nói chuyện này cho anh Dật Trần."

"Nói cái gì?" Đào Dã đút tay vào trong túi, vẻ mặt như cái gì cũng không biết: "Không phải cô bảo tôi quên hết đi à?"

"Ừ. Tôi chỉ sợ anh gạt tôi."

Đào Dã nhìn ánh mắt hoài nghi của cô, bật cười, rút tay ra giơ đến trước mặt cô: "Hay là tôi với cô móc ngoéo?"

"Tôi không có trẻ con như thế." Ngoài miệng Diệp Đằng nói như vậy nhưng vẫn vươn tay ra ngoắc lấy ngón út của anh: "Nhưng anh là người không thể quá tin tưởng."

Tay cô quá nhỏ, lúc đóng dấu không thể vươn đến. Nhìn anh lúc này tim Diệp Đằng không kìm được mà đập thình thịch.

Cố Dật Trần đi đến thấy cô còn có chút giật mình: "Đằng Đằng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!