Chương 2: Cậu tên là gì?

"Gia.... Sao anh lại ở đây?"

Diệp Đằng nghe thấy tên xăm đầy hoa trên tay nói.

Nghe tên này xưng hô, Diệp Đằng nghĩ có lẽ hắn cũng là lưu manh. Diệp Đằng ngẫm lại bộ dạng lúc nãy của hắn ở cửa hàng tiện lợi, nháy mắt lại liên tưởng đến Mafia linh tinh, cảm thấy hôm nay vận của mình không tốt.

Xung quanh mấy tên lúc nãy còn vây lấy cô lại tự động tản ra, nhường chỗ cho hắn đi.

Tay cầm ô của hắn rất đẹp, găng tay nửa ngón lộ ra những khớp xương rõ ràng. Diệp Đằng nghĩ chính là bàn tay này đã lấy hộp cơm của cô, ấn tượng tốt giảm đi nửa phần.

Hắn đưa ô tới trước mặt cô: "Cầm."

"Tôi... Không cần đâu..." Diệp Đằng ngước mắt nhìn hắn, ngoan ngoãn nhận lấy: "Cảm ơn."

Hành động này làm cô cảm thấy mình như là chú chó con ngoan ngoãn nghe lời chủ.

Cô cảm thấy trong ô hơi chật, tầm nhìn bị che hơn nửa, chỉ có thể thấy cái quần màu xám của hắn.

Hắn xoay người, bịch, cái tên xăm đầy hoa trên tay như bị ấn trên tường. Diệp Đằng mơ hồ thấy hắn cười.

Bên cạnh, đám đàn em ngo ngoe rục rịch, không dám động thủ.

Diệp Đằng nâng ô, định trộm xem hắn đang làm gì thì bị hắn lấy tay ấn xuống.

Hắn còn biết trẻ vị thành niên không thể xem cảnh bạo lực. Hay nha...

Cô không dám nhìn lén nhưng không thể không thừa nhận người này thân thủ không tồi. Cô mà bị ấn lên tường như thế có lẽ chẳng mấy chốc mà trở thành người tàn tật.

"Tâm trạng hôm nay của cậu có vẻ tốt?" Hắn hơi kéo dài âm cuối, mang chút lười nhác như mới ngủ dậy.

"Gia! Không dám không dám! Em chỉ là muốn chơi đùa em gái này một chút nhưng em nghĩ sai rồi sai rồi."

Diệp Đằng nghe thấy tên xăm trổ nói chuyện rất lưu loát, cho nên không phải tên này bị nói lắm mà là bị doạ nên nói lắp.

Diệp Đằng đứng mải mê nghe hắn hỏi tội, hoàn toàn quên tình cảnh của mình bây giờ.

"Sai rồi?" Giọng của hắn trầm trầm, chầm chậm nói: "Mấy người đem giá trị cốt lõi của xã hội chủ nghĩa đi đâu rồi? Là ngồi xổm ở đây mà nói đi nói lại hàng trăm lần à?"

Hàng trăm lần? Giá trị cốt lõi của xã hội chủ nghĩa??? Hắn là ai mà quản nhiều thế?

Đám lưu manh kia trố mắt nhìn nhau, không ai lên tiếng.

"Tôi nói đúng rồi à? Cô bé, nói lại một lần cho bọn chúng nghe."

Ô trong tay bị nâng lên một chút. Cô không chút phòng bị đối diện đôi mắt lãnh đạm của hắn.

Cô? Cô bé?

Diệp Đằng nói trong lòng không nên tức giận, không nên tức giận. Sau đó, cô bắt đầu đọc giá trị cốt lõi của xã hội mà không chút cảm xúc.

Đọc xong, ngước mắt đúng lúc thấy biển hiệu ở bên kia đường bị nước mưa làm cho màu thẫm đi vài phần, đoán đây là nguồn cảm hứng của hắn.

Không thể không nói, hắn cũng thật đáng để chế nhạo.

Cô nghe thấy đám lưu manh kia ngoan ngoãn ngồi xổm trong mưa, vẻ mặt không vui mà ngâm nga giá trị cốt lõi của xã hội chủ nghĩa.

"Cơm nắm ca" ném tàn thuốc vào thùng rác, thuận tay nhặt ô lên, không cẩn thận mà dẫm lên cái ô.

Diệp Đằng lặng lẽ chuẩn bị chạy, bị hắn bắt gặp, hai người mắt đối mắt, không khí đột nhiên có chút xấu hổ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!