Chương 19: (Vô Đề)

"Bây giờ cô phải về?" Khi anh mở cửa, túi nilon treo trên ngón tay út cọ xát với cửa tạo ra tiếng "rầm rầm".

"Vâng nhưng phải đợi một lát mới có người đến đón tôi." Trong lòng bàn tay Diệp Đằng đang cầm cái bánh nếp anh đưa, lạnh buốt.

"Vào đây mà chờ." Đào Dã đẩy cửa ra. Phòng khách của anh đều có thể nhìn ra ngoài, khi nào có xe vào thì ra cũng không muộn, lại không cần đứng chờ ở ven đường, huống hồ mưa đang lớn thế này.

Diệp Đằng thu ô lại. Quả nhiên là anh đi mua cơm ở cửa hàng tiện lợi, lúc này anh đang cho nó vào lò vi sóng để hâm nóng: "Ăn cơm à?"

"Ừ." Lúc ở một chỗ với anh Diệp Đằng luôn có chút khẩn trương: "Anh về lúc nào đấy?"

"Hôm qua." Đào Dã ngồi trên sô pha bên cạnh cô, tùy tiện mở TV, không biết đang chiếu phim cẩu huyết gì, nhân vật chính đang hôn nhau. Anh liếc nhìn cô đang xé vỏ bánh, nhanh chóng chuyển kênh.

Diệp Đằng ngẩng đầu, thấy người dẫn chương trình của một kênh thiếu nhi đang dùng ngữ điệu khoa trương giới thiệu, cô nhíu mày duỗi tay về phía anh.

Đào Dã cười trượt điều khiển đến cho cô, đứng dậy lấy hộp cơm.

Lúc quay lại thấy TV đang chiếu chương trình dành cho người lớn tuổi.

Diệp Đằng mở cái miệng nhỏ cắn cái bánh nếp, đôi mắt xinh đẹp nhìn về phía anh cười cười.

Đào Dã cầm cái đôi dùng một lần gõ vào đầu cô: "Lại nói tôi già rồi?"

"Anh Dật Trần nói rằng trước kia anh là một tay đua, thật không đấy?"

Ngoài trời mưa rất to, bên ngoài có một cây hoa quế đã sớm bị mưa làm đổ.

"Ừ, tôi còn là thần cuồng hoàng hoàng."

"Thần cuồng hoàng hoàng là gì?"

Là từ chuyên nghiệp trong giới đua xe à? Sao lại nghe giống vắc

-xin phòng bệnh cho chó vậy?

Đào Dã mở nắp hộp cơm ra, mùi thơm của đồ ăn lan tỏa khắp phòng. Vốn dĩ Diệp Đằng đã ăn bánh rồi nhưng không hiểu sao lúc này lại không chút tiền đồ nào mà thấy đói.

"Thần bí năng lượng, cuồng nhiệt tình tay lái, hoàng kim an toàn lốp xe, hoàng kim thần bí bộ kiện." Đào Dã nghiêm túc nói một tràng, Diệp Đàng nghe chả hiểu một từ nào cả.

"Nghe có vẻ rất lợi hại."

Đào Dã nhìn ánh mắt nghiêm túc của cô, nhịn không được bật cười. Diệp Đằng có thể nhìn từ vẻ mặt của anh: Anh lại nói hươu nói vượn.

"Anh lại gạt tôi! Mấy từ này không phải do anh bịa ra chứ?"

Đào Dã không trêu cô nữa: "Tôi không có bản lĩnh này, thần cuồng hoàng hoàng là chạy chạy tạp đinh xe bản tốt nhất. Ngày đó bộ này tìm được rất khó."

Chạy chạy tạp đinh xe... Đây không phải là trò chơi từ hồi xưa chứ?

"Bỏ đi. Tôi cũng không cố tình muốn hỏi về quá khứ của anh." Diệp Đằng cảm thấy anh vẫn luôn giữ kín như bưng, hình như không thích chia sẻ chuyện của mình với người khác cho nên đến bây giờ những điều cô biết về anh rất ít.

"Cố Dật Trần còn nói cho cô cái gì không?" Đào Dã ăn được một tí đã dừng lại, có vẻ anh ăn không nhiều.

"Chẳng nói cái gì nữa." Diệp Đằng cầm cái túi bánh nếp trong tay vứt vào thùng rác.

Thật ra anh ấy còn nói bây giờ Đào Dã đang chữa bệnh. Lúc ấy Diệp Đằng còn khẩn trương hỏi bệnh gì, kết quả Cố Dật Trần nói rằng: Đầu óc có bệnh.

"Tôi đúng là một tay đua nhưng là chuyện của ba năm trước."

"Vậy bây giờ anh làm gì?" Diệp Đằng thấy mỗi ngày anh đều ăn không ngồi rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!