Trời đã trở lạnh. Tối thứ ba bắt đầu có những cơn mưa nhỏ đến sáng mới tạnh. Buổi sáng Diệp Đằng ngáp ngủ đi vào cổng trường, nghe thấy hai người phía trước nói rằng Vương Văn Trác rất sợ vợ.
"Tớ cũng nghe người khác kể rồi. Hai ngày trước ở trung tâm thương mại, Vương Văn Trác chủ nhiệm lớp năm còn buộc dây giày cho vợ, bình thường ông ấy rất ác, hóa ra còn sủng vợ như vậy."
Diệp Đằng ngáp một cái rồi nhanh chóng đi về, cô thật không thể tưởng tượng ra cảnh lão Vương buộc dây giày cho vợ. Lên đến lớp cô gặp Phùng Thiên ở cửa, tay cậu ta xách túi sữa bò, trong miệng còn đang ngậm miếng bánh mì, sải bước dài để đuổi kịp, chặn đường đi của cô.
"Này, sáng sớm nên khó chịu à?" Biết Phùng Thiên đã lâu, cô phát hiện cậu ta là tên ngốc to con. Lúc trước ném bóng vào đầu cô tám phần là do cú ném quá tệ, định ném vào người cô nhưng lại không nhắm chuẩn... Lần ném bóng rổ đó cũng không phải trả thù, nghe cậu ta nói là cầu thủ tiền vệ rất tức giận.
Cũng không biết cậu ta làm thế nào mà trở thành kẻ bắt nạt. Nhưng điều này cũng không gây trở ngại, Diệp Đằng không thích cậu ta, quả thực cậu ta là một tên kiêu ngạo và quá mức phiền phức.
"Cho cậu uống." Phùng Thiên đưa túi sẽ bò trong tay cho cô, còn mang theo hơi ấm: "Tôi ghét nhất là sữa bò."
"Vậy cậu còn mang đi, có bệnh à?" Diệp Đằng đoán không ra suy nghĩ của cậu ta, tại sao suốt ngày đi làm phiền cô vậy?
"Mẹ tôi đưa cho tôi mang đi, dù sao cậu cũng giúp tôi uống hết nó." Phùng Thiên ném túi sữa bò lên người cô, cho rằng cô sẽ đỡ được nhưng lại không nghĩ đến tay cô vẫn đang đút trong túi áo, chưa kịp giơ tay ra đỡ túi sữa đã rơi xuống đất.
"Cậu!"
"Cậu không muốn uống thì đưa cho tôi? Tôi là cái thùng rác của cậu à?"
Phùng Thiên bực mình nhưng thấy cô nói cũng có lý, không phản bác lại được, xoay người lại nhặt, trên cổ lộ ra một vật.
Diệp Đằng liếc mắt một cái liền thấy được, sợi dây màu bạc, phía dưới có một viên hắc diệu thạch.
Phùng Thiên đứng dậy, không phát hiện ra, theo ánh mắt của cô nhìn thoáng qua, nhanh chóng kéo sợi dây xuống, lỗ tai do xấu hổ mà đỏ ửng lên. Cậu ta định giải thích một hai câu như lại không biết mở miệng thế nào, cúi đầu cắn mở túi sữa bò, xoay người bỏ đi.
Cô làm gì mà muốn giải thích cho cô? Giải thích cái trứng!
Diệp Đằng ngượng ngùng rút tay ra, quơ quơ vòng tay hắc diệu thạch, ghét bỏ mà rùng mình một cái, nhanh tay tháo vòng tay, thiếu chút nữa là chạy theo cãi nhau với cậu ta.
Đến tiết toán, Diệp Đằng không thể nhìn thẳng vào thầy giáo. Cô tự hỏi một người đàn ông trung niên nghiêm túc như vậy khi yêu có dịu dàng hơn không. Nhưng cô không biết rằng, tên gia hỏa* Phùng Thiên này lại có thể đi yêu thầm người khác.
*Tiếng gọi đùa hoặc khinh miệt người khác, con vật khác: anh chàng này, cái con đó, v.v.
Không biết ai lại xui xẻo như vậy, bị cậu ta yêu thầm.
"Diệp Đằng, ra ngoài đi." Bạn ngồi cửa hô lớn.
Lâm Mạt đẩy ghế ra ghé vào bàn Diệp Đằng đang ngủ: "Đằng Đằng, có người tìm cậu."
Diệp Đằng khẽ nhíu mày: "Ai?"
Cô ba ngày hai đầu đều có người tìm, phần lớn là nam sinh lớp khác đến thổ lộ, đưa thư tình, tặng quà, không thể hiểu được còn có mấy người đến gặp cô, sau đó bàn tán.
Lâm Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ thăm dò: "Anh trai của tớ."
Diệp Đằng mở to hai mắt nhìn: "Lâm Sơ?"
Lâm Sơ tới tìm cô? Hỏi về đề toán à? Nhưng cô lại không thích thảo luận về việc học với người lớp khác.
Cô đi ra ngoài đã thấy, quả nhiên là Lâm Sơ, cậu ta đúng là giành giật từng giây một, sang lớp khác mà vẫn cầm theo quyển sách.
Thấy Diệp Đằng đi ra, hơi ngẩng đầu lên, mặt vô cảm mà đưa cho cô một cái túi: "Bạn tôi bảo tôi đưa cho cậu đồ, không có việc gì thì tôi đi trước."
Bên cạnh có mấy người trốn sau tường chờ xem kết quả đều bị người này chọc cho bật cười, "Người khởi xướng" có thể là nam sinh đang đỏ bừng mặt.
"Vậy bạn của cậu có lẽ thật sự hối hận vì đã nhờ cậu đưa." Diệp Đằng mở túi ra xem, là một ít đồ ăn vặt, cố ý chọn nhiều loại khác nhau và tất nhiên không thể thiếu một bức thư.
Lâm Sơ đã đọc xong quyển sách: "Tôi nói với bọn họ là cậu có người thích rồi nhưng họ không tin, tôi cũng chẳng có cách nào khác."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!