Chương 17: (Vô Đề)

Cố Dật Trần mang đĩa xiên nướng đến kịp thời chữa cháy, Diệp Đằng may mắn thoát nạn.

Một cái bàn dài căn cứ theo độ tuổi chia làm hai bên, một bên người trưởng thành, bên còn lại là trẻ vị thành niên. Đào Dã ngồi chéo hướng của cô. Anh ăn không nhiều, nhưng tay nghề của anh không hề tồi, nhìn bộ dáng như thường xuyên nướng BBQ.

"Aizz, anh có thấy lúc này giống như được trở lại trong đội không?" Cố Dật Trần hình như đã ăn xong, hai tay đặt sau đầu, tư thế thoải mái: "Tay nghề của anh một chút cũng chẳng kém đi."

Đào Dã không phản ứng, một lát sau mới "Ừ" một tiếng.

"Tuổi trẻ thật tốt." Cố Dật Trần nhìn mấy đứa trẻ đối diện vẫn còn đang chiến đấu, nhớ về lúc anh ấy với vào đội. Lúc ấy anh cũng giống Phùng Thiên, đánh nhau suốt ngày, tính cách quái gở. Đào Dã cũng không giống như bây giờ suốt ngày trưng cái mặt khó chịu ra, khi đấy anh thế nào nhỉ?

Tràn đầy năng lượng, hăng hái, sắc sảo.

Cố Dật Trần đột nhiên hỏi: "Sao anh lại trở nên thế này?"

"Tôi thế nào?" Đào Dã ngửa về phía sau, tụa lưng vào ghế.

"Già rồi."

Cố Dật Trần nhìn ánh mắt của anh không hề gợn sóng, không hề tức giận, thật khác. Nếu là trước kia thì Cố Dật Trần sẽ bị đánh một trận tơi bời.

Đào Dã nhàn nhã đứng dậy, nhân tiện nói với mọi người: "Tí nữa chuyện rửa bát Cố Dật Trần nói nó sẽ phụ trách."

"Wo!"

"Ông chủ vạn tuế!"

Cố Dật Trần: "..."

Thay đổi cái con khỉ. Quả nhiên anh vẫn là Đào Dã ngày xưa, cho dù anh 58 tuổi cũng sẽ không thay đổi, huống chi anh chỉ mới 24. Ma quỷ vẫn là ma quỷ...

Diệp Đằng thích ăn bánh, nhưng ăn hơi chậm cho nên cuối cùng chỉ còn cô với Phùng Thiên ngồi ăn. Cô ăn xong bánh mật, cảm thấy mỹ mãn nhìn xem còn hay không, phát hiện ra chỉ còn một xiên thịt dê cuối cùng.

Phùng Thiên thấy cô tìm đồ ăn, nghĩ rằng cô ăn không no, thấy chỉ còn một xiên thịt dê, tốt bụng đẩy đến cho Diệp Đằng.

"Tôi không ăn thịt dê." Diệp Đằng lại đẩy trở lại.

Phùng Thiên cho rằng cô không thích đồ mình đưa, trong lòng thấy bực bội, cậu ta đã đưa món mình thích nhất cho cô! Người con gái này có nhầm hay không?

"Tôi đưa cho cậu, cậu ăn đi! Sao cậu cứ muốn đối nghịch với tôi?"

Diệp Đằng nghe cậu ta nói vậy cảm thấy bực mình: "Cậu có bệnh à? Tôi nói tôi không ăn thịt dê, không nghe thấy?"

Lâm Mạt nhìn hai người, run bần bật, hai người họ có thể không cãi nhau một ngày không? Cô ấy thật sự sợ hai người họ hăng máu mà xông vào đánh nhau một mình cô ấy không cản được.

Lúc này hai người họ cậu một câu tôi một câu thì có một cánh tay vươn qua lấy xiên thịt dê cho vào trong miệng, sau đó coi như không có gì đi ra ngoài.

Diệp Đằng:???

Phùng Thiên thấy người vừa rồi lấy là Đào Dã, không dám lên tiếng, còn nói thầm một câu: "Cho cậu ăn cậu không ăn bây giờ thì hết rồi."

Cố Dật Trần đang đứng một bên nhìn hai người cãi nhau, cảm thấy rất thú vị, kết quả Đào Dã đi qua lấy đi xiên thịt làm bọn nó bình tĩnh lại.

Lúc nãy còn nói không ăn sao bây giờ lại lấy đồ ăn của bọn trẻ con?

"Không sao. Nếu Đằng Đằng muốn ăn tí nữa anh sẽ nướng cho." Cố Dật Trần cười: "Đằng Đằng của chúng ta ăn rất khỏe nha!"

"..." Diệp Đằng không còn lời gì để nói.

Cô đã nói 800 lần là cô không ăn thịt dê sao không ai nghe cô nói. Mà Cố Dật Trần cũng thật là, lần trước ăn cơm cùng cô cũng đã nói một lần rồi mà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!