Vậy là đã hết cuối tuần. Thứ hai đi học, cả lớp đều uể oải. Chuông vào học reo lên, tất cả nhanh chóng về chỗ, nhìn từ bên ngoài, trong lớp như vừa bị cương thi công kích.
Diệp Đằng chống cằm nhìn bên ngoài, tháng mười rồi mà vẫn oi bức, mây đen dày đặc, có lẽ là sắp mưa.
Cô lười biếng mà ngáp một cái, mí mắt nâng lên lại hạ xuống, nằm bò bên cạnh Lâm Mạt nói chuyện phiếm, câu được câu không.
"Đằng Đằng, sinh nhật của cậu vào ngày nào? Tớ xem cậu là cung hoàng đạo nào." Lâm Mạt hứng khởi, vì thời gian truy bài quá chán nên mới tìm chuyện để làm.
"Sinh nhật á." Diệp Đằng hơi nheo mắt lại: "12/12."
Nghe nói ngày hôm đấy thời tiết không tốt, mưa dai dẳng nhiều ngày. Bố cô sốt ruột đi ra ngoài tìm bà mụ, còn té ngã một cái, vỡ nửa cái răng, nhưng vẫn để như thế, sau này cũng chẳng đi sửa.
"Âm hay dương lịch?"
"Dương lịch." Diệp Đằng nhìn cô ấy lấy ra một quyển sổ, cũng không biết cô ấy kiếm đâu ra.
"Vậy cậu là cung Nhân Mã, cung Nhân Mã..." Cô ấy đóng quyển sổ lại: "Chân thành, nhiệt tình, có tinh lực và trí lực thiên phú, tớ đã nói rồi, cậu có trí thông minh trời sinh."
Diệp Đằng híp mắt cười: "Cậu cũng thật là, sao cậu biết được thế?"
"Đương nhiên, lớn lên tớ sẽ trở thành một nhà chiêm tinh." Lâm Mạt thấp giọng nói: "12/12, Nhân Mã là người có ý chí kiên cường, lại rất độc lập. Cậu có thấy mình độc lập không?"
"Có, mỗi buổi sáng tớ đều có thể tự đi tất." Diệp Đằng đan mười ngón tay vào nhau, chống trên mặt bàn, chống cằm, một câu cũng không đứng đắn.
Lâm Mạt cắn môi liếc cô một cái: "Còn có, cậu là người sống tình cảm, không thể sống thiếu tình bạn và tình yêu."
Diệp Đằng cười thay đổi tư thế, quay đầu về phía sau có một đôi mắt, bị cô phát hiện nên chút ngượng ngùng. Phùng Thiên mở lung tung quyển sách giáo khoa trước mặt, giả vờ đọc sách. Diệp Đằng bỏ qua, quay lại cùng Lâm Mạt thảo luận tiếp.
Mấy nam sinh từ bên ngoài nhanh chóng về lớp, trong đó có Lưu Sướng từ cửa sau tiến vào, đi đến chỗ Phùng Thiên, vỗ bả vai của cậu ta: "Thiên nhi, cậu thế nào mà đến sách cũng phản cậu thế." Phùng Thiên cầm ngược sách, bị Lưu Sướng vạch trần liền cầm sách đánh cậu ta. Lưu Sướng rất linh hoạt, rất nhanh đã tránh được, nhanh chân chạy về vị trí của mình.
"Cái này.... không có." Ánh mắt của Diệp Đằng hơi mê mang, cô không có bạn bè, cô độc nhưng cô rất mạnh mẽ, cũng giống như lời của Lâm Mạt lúc nãy là ý chí kiên cường.
"Tớ giúp cậu nhìn xem vận may gần đây!" Lâm Mạt lại từ balo lấy ra một bộ bài Tarot.
"..." Diệp Đằng giơ ngón tay cái với cô ấy.
"Cậu bốc ba lá bài đi." Thực ra Lâm Mạt cũng không thạo lắm, chỉ là thích tìm tòi mấy thứ này: "Nhanh, sắp đến giờ vào học rổì."
Diệp Đằng tùy tiện bốc ba lá, Lâm Mạt vừa thấy, giả vờ "nhấc kính". Cô ấy hạ thấp giọng để nói chuyện, như con mèo vậy: "Cái này... Sắp tới có khả năng cậu sẽ..."
Một hồi chuông vang lên, Diệp Đằng ghé sát vào mới cái thể nghe rõ ràng: "Có khả năng sẽ gặp định mệnh của cậu."
Trái tim không báo trước mà thịch một cái, Diệp Đằng lấy sách ra, mãi mới nói được một câu: "Còn gì nữa không?"
"Là này muốn nói cậu phải chủ động, dũng cảm hơn." Lâm Mạt thấp giọng nói.
Diệp Đằng cúi đầu, cắn môi, mắt mang theo ý cười mà nhìn vào sách giáo khoa rồi vẽ lung tung vào đấy.
Sau khi kết thúc giờ truy bài, Vương Văn Trác cầm theo một tập bài tiến vào, tâm tình có vẻ không tồi, lập tức cho kiểm tra một tiết. Ở cấp hai mỗi lần kiểm tra một tiết đều phải tiến hành xếp hạng, không chỉ xếp hạng từng cá nhân mà còn xếp hạng từng lớp dựa trên kết quả cả năm của học sinh. Cho nên mỗi lần kiểm tra, giáo viên chủ nhiệm đều rất để ý.
Vương Văn Trác là người hiếu thắng, ở trường không có lớp nào đặc biệt nhưng ở lớp này lại có hai học sinh thành tích không tốt, như là Lâm Mạt hổng kiến thức nghiêm trọng nhưng còn có thể cứu vớt, còn Phùng Thiên cũng không phải không học gì, ít nhất cậu ta có thiên hướng về nghệ thuật, mấy môn văn hoá không đến mức kéo chân cậu ta.
"Tôi và các giáo viên khác đã bàn bạc, căn cứ theo thành tích từng người, quyết định sẽ tổ chức phong trào "Đôi bạn cùng tiến"."
Vương Văn Trác vừa nói xong, bên dưới ồ lên một tiếng: "Ồ cái gì mà ồ. Đặc biệt là bạn có thành tích yếu." Vương Văn Trác đảo mắt qua, Lâm Mạt tự giác mà rũ mắt xuống.
"Các bạn nghĩ xem, nếu các bạn cố học mấy môn kém tốt lên thì sẽ không cần lo lắng không vào được một trường đại học tốt. Đúng không? Bây giờ các bạn liền lâm môn một chân, sau này cũng sẽ giúp ích cho các bạn."
Vương Văn Trác mỗi lần nói chuyện này thích dùng thành ngữ lung tung. Có học sinh ở dưới nhỏ giọng nói ông dùng "lâm môn một chân" có vẻ không đúng lắm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!