Đã không nói thì thôi đi lại còn lấy tuổi tác chèn ép người khác.
Diệp Đằng chẳng thèm quan tâm nữa, đi theo Cố Dật Trần xem các tiết mục, xung quanh đều huyên náo, ba người bọn họ đều yên tĩnh lại. Một lúc sau món ăn đã được đưa lên đủ.
"Hai người nếm thử đi, mùi vị rất tuyệt."
Đĩa cuối cùng được đưa lên là thịt dê. Đã lâu cô không thấy nó, từ nhỏ cô đã không ăn thịt dê rồi. Diệp Đằng cứ ngồi nhìn chằm chằm vào đĩa thịt trước mặt.
"Tiểu Đằng Đằng sao không ăn thịt? Nếm thử thịt dê đi." Cố Dật Trần giúp cô gắp thức ăn.
Diệp Đằng vừa nghe mấy chữ "tiểu Đằng Đằng" thiếu chút nữa là chết sặc, cầm chén nước bên cạnh uống một hớp: "Cảm ơn nhưng tôi không ăn thịt dê."
"Ra là vậy. Vậy em ăn thịt vịt đi, đang gần em đấy." Cố Dật Trần ăn đũa thịt dê mình vừa gắp. Xung quanh vang lên vỗ tay, các tiết mục đã kết thúc, mọi người ăn uống trong yên tĩnh.
Đào Dã ăn không nhiều, có lẽ thức ăn ở đây không hợp khẩu vị của anh, phần lớn thời gian anh đều trầm mặc, chỉ có Cố Dật Trần nói chuyện.
Cậu ta nói từ studio của mình đến việc chuẩn bị tham gia cuộc thi đó để tranh tài, còn có nguồn cảm hứng và kế hoạch của cậu ta.
"Chủ đề lần này là thanh xuân, anh muốn cho ra đời một tác phẩm đẹp nhất. Thật ra anh đã thảo luận với mọi người trong studio rồi. Mọi người đi khắp nơi tìm người mẫu trong ba tháng trời mà không thấy, nếu không cũng sẽ không nhờ đến anh ấy."
Diệp Đằng không khỏi cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh*: "Tôi không biết chụp hình lắm "
*Được cưng chiều mà thấy lo sợ.
Từ nhỏ đến lớn cô ngoài chụp ảnh lớp thì mấy tấm khác chỉ đếm trên đầu ngón tay.
"Không sao. Em cứ đứng ở đó là được, những thứ khác giao cho anh." Cố Dật Trần lúc này mới chú ý Đào Dã bên cạnh: "Anh nói xem?"
Đào Dã cầm điện thoại di động: "Cậu nói thế nào thì là thế đấy."
"Còn người phụ diễn? Chọn ai? Bạn gái?" Cố Dật Trần thuận tay mở chai bia: "Đằng Đằng liệu đồng ý chứ?"
Đào Dã nhìn điện thoại, không bị ảnh hưởng bởi Cố Dật Trần, chính xác dùng một tay đề cánh tay Cố Dật Trần xuống: "Vị thành niên."
Diệp Đằng vốn đang vui sướng gặm chân vịt, nghe hai chữ "bạn gái", đầu óc xoay chuyển thật nhanh.
Đào Dã có bạn gái? Anh đương nhiên phải có bạn gái rồi, hai muơi tư tuổi rồi chứ mấy. Anh cũng là một thằng đàn ông có nhu cầu sinh lý bình thường, lại đẹp trai, đừng nói là bạn gái, có con rồi cũng rất bình thường. Chân vịt rơi xuống bát, cô dùng cái đũa chọc chọc, không có ý định gặm tiếp.
"Như vậy đi, ngày mai nếu em rảnh thì có để đến studio của anh không? Chúng ta chụp thử, sau đó có thể chờ em rảnh vào cuối tuần. Cuối tuần chúng ta sẽ thay đổi bối cảnh, có thể mất một đến hai ngày. Em nhớ nói chuyện với người nhà. Nếu không yên tâm có thể rủ bố mẹ hoặc bạn bè đi cùng.
Cố Dật Trần này nhìn không tử tế như vẫn tương đối tỉ mỉ.
Diệp Đằng nghe cậu ta ba hoa một lúc, ngắm nhìn Đào Dã ngồi bên cạnh. Tầm mắt của anh cũng rời khỏi màn hình điện thoại, hai người nhìn nhau một cái rồi rất mau cúi đầu: "Tôi cũng đi."
"Anh?" Cố Dật Trần dường như rất không vui: "Anh không đi chăm sóc bạn gái à?"
Đào Dã tắt nguồn điện thoại, tiện tay ném qua một bên: "Bạn gái của tôi ở đâu ra?"
Diệp Đằng cúi đầu gắp cái chân lúc nãy, cắn một miếng nhỏ.
"Tôi ra ngoài hút thuốc, hai người ăn xong thì ra ngoài, tôi ở ngoài chờ." Đào Dã lấy từ túi ra bao thuốc lá, đi ra ngoài.
Khẩu vị của Diệp Đằng ngược lại rất tốt, tiệm này món ăn đúng là không tệ, cô ăn nhiều hơn so với bình thường. Cố Dật Trần cùng cô nói chuyện, nhưng cô không có cách nào nghe vào, chỉ muốn nhanh chóng về nhà để nói chuyện này với Phương Thục Trân.
Cố Dật Trần tính tiền, Diệp Đằng đi ra trước. Đào Dã đang đứng ở ngoài, cau mày, đang đeo tai nghe, điếu thuốc trong tay sắp cháy đến đầu ngón tay mà anh cũng không động đậy.
Diệp Đằng tới gần anh mới phát hiện, tháo một bên tai nghe, tiện tay ném tàn thuốc vào thùng rác ven đường: "Xong rồi?"
"Ừ. Bằng hữu của anh còn đang tính tiền."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!