Hai người vẫn còn đang đứng trên phố lớn, Đường Hi ngượng ngùng đối mặt với ánh mắt kinh ngạc của nhiều người.
Bất quá lần này cậu vừa mới nhấc chân thì đã bị Tễ Vụ Trở tay ôm lại.
Da mặt Tễ Vụ không mỏng như cậu, hắn lạnh nhạt quét mắt một vòng, đám người xem náo nhiệt lập tức im bặt thu hồi tầm mắt.
"Lúc nãy em còn chưa ăn xong bánh ngọt, để anh dẫn em đi ăn món khác." Giờ đây Tễ Vụ hệt như đang dỗ dành một bạn nhỏ.
Đường Hi vui vẻ gật đầu: "Được, nhưng anh chỉ cần đi theo em thôi, em có rất nhiều nơi muốn đến."
"Ừm, người địa cầu các em gọi đây là hẹn hò nhỉ." Lúc Tễ Vụ đi vào thế giới này thì hắn đã nhanh chóng tiếp thu tất cả kiến thức, chăm chỉ làm bài tập.
"Chúng ta gặp lại nhau bằng thân phận thật, cũng có thể hẹn hò với nhau bằng thân phận thật của bản thân."
Không có những thứ gọi là thiết lập tính cách, càng không có cái gọi là thân phận, chỉ có vì sao duy nhất là Đường Hi và Tễ Vụ mà thôi.
Đường Hi lập tức đỏ mặt: "Sao anh lại bình thản nói những lời này chứ?"
Tuy miệng nói như vậy nhưng trong mắt Đường Hi vẫn lấp lánh vui vẻ.
Cậu kéo Tễ Vụ đi đến công viên, vô cùng hào phóng lấy tiền mua hai gói bỏng ngô caramel.
"Anh có biết không, trước đây khi em còn là mèo con thì hay trốn ở công viên này, em rất ghen tị với mấy đứa nhỏ được ăn bỏng ngô, giờ thì em cũng là con mèo có bỏng ngô ăn rồi." Cậu vừa ăn vừa dẫn Tễ Vụ đến nơi cậu từng trốn.
"Anh thấy quán hải sản bên đường không, hồi đó em chỉ đi vào đó có một lần thì đã bị đuổi ra ngoài, nhưng ngày đó ở trên đường em cũng được một chị gái tốt bụng cho cá tươi ăn."
"Còn có cửa hàng bán thịt trong chợ nữa, có một lần em đói quá nên định đi vào đó trộm một chút thịt để ăn, ai ngờ lại bị bắt được, em tưởng em chết chắc rồi chứ, kết quả là bà chủ vô cùng tốt bụng cho em nguyên cái đùi gà luôn."
Đường Hi kể lại trong quá trình trưởng thành đã nhận được thiện ý của mọi người như thế nào.
Những thứ này cậu vốn cho là do may mắn nhưng thật ra là được ý thức của thế giới này nuông chiều.
Tễ Vụ ở bên cạnh vẫn luôn kiên nhẫn lắng nghe, trước đây hắn không có cơ hội nhìn thấy mèo nhỏ trưởng thành, nhưng hắn vẫn có thể thông qua phương thức này mà hiểu hơn về mèo nhỏ.
Hắn ngẩng đầu cong cong khóe môi, hắn có thể cảm nhận được ý thức của thế giới này rất yêu thích Đường Hi.
Đường Hi đột nhiên quay đầu: "Cảm ơn anh đã ở bên cạnh bù đắp tất cả những tiếc nuối trên đời này cho em."
Đúng lúc này ý thức thế giới nhẹ nhàng vươn hơi ấm lên người họ, hoàn toàn tác hợp cho hai người bên nhau.
Cho đến giờ phút này Tễ Vụ mới cảm giác được sự bài xích của ý thức thế giới trên người mình đã hoàn toàn biến mất.
Đường Hi chẳng biết gì cả, cậu chỉ không hiểu sao nhân viên dọn phân lại xoa nắn tai mèo của mình nữa rồi, vò loạn tóc đen mềm mại của cậu rối tung cả lên.
Nhân viên dọn phân vẫn rất xấu, vẫn thích bắt nạt mèo nhỏ.
Bọn họ đi dạo đến lúc hoàng hôn buông xuống, Đường Hi vô cùng trẻ con ngồi bên đường làm nũng với Tễ Vụ: "Chân em đau."
Tễ Vụ nhàn nhạt nói: "Yếu ớt."
Nhưng lại vô cùng quen thuộc quay người cõng cậu, tùy ý để Đường Hi trên lưng mình vui vẻ đung đưa chân.
Hắn đưa Đường Hi về nhà mới, rời khỏi căn nhà thuê nhỏ xíu chật hẹp kia.
Ngôi nhà mới này giống hệt với biệt thự của Hạ Vọng ở thế giới đầu tiên.
Đường Hi không biết sao hắn lại chuyển tới đây được, cậu nghi ngờ hỏi: "Rốt cuộc anh lấy tiền ở đâu ra thế?"
Tễ Vụ nắm lấy bàn tay trắng nõn của cậu đặt xuống một nụ hôn: "Đừng nghi ngờ người đàn ông của em."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!