Chương 96: (Vô Đề)

Bánh ngọt trong tiệc rượu đều được chế biến từ máu tươi, Đường Hi được Moss đút ăn vài miếng.

Cuối cùng cậu cầm một miếng bánh ngọt dâu tây hình cá khô nhỏ há miệng cắn một một cái.

Vừa ăn vừa đùa giỡn với hệ thống trong đầu.

Do lúc nãy tên ma cà rồng lớn mật dám mạo phạm đụng phải vách tường nên bây giờ cho dù Moss phải đi trò chuyện cùng với những ma cà rồng khác, không thời thời khắc khắc ở bên cậu nhưng cũng chẳng có ai dám đến gây chuyện với Đường Hi.

Đột nhiên có một giọng nói ngập ngừng vang lên trước mặt cậu: "Cậu đói lắm à?"

Đường Hi mờ mịt nhìn sang, 1551 kinh ngạc hô lên:[Người này không phải là nhân vật thụ chính à?]

Nhìn bộ dáng này thì có vẻ cậu ta là nô lệ của một vị ma cà rồng nào đó.

Theo động tác của Đường Hi, cậu ta rốt cuộc thấy được thiếu niên tóc đen này.

Ăn mặc gọn gàng xinh đẹp, so với cậu thì cậu ta chẳng khác gì đứa nhỏ bẩn thỉu chơi banh ở ven đường.

Trên gương mặt Mitchell hiện lên vẻ đố kỵ nhưng lại nhanh chóng biến mất, cậu ta tươi cười hỏi: "Ồ, cậu cũng là nô lệ của ngài ấy giống như tôi sao?"

Có vài nhân loại cam tâm tình nguyện trở thành túi máu của ma cà rồng, có lẽ là do bị cưỡng ép, cũng có lẽ là do xuất phát từ mục đích nào đó, những người như vậy được gọi là nô lệ.

Nô lệ chỉ có hai con đường, một là bị ma cà rồng đùa giỡn đến nỗi mất quá nhiều máu mà chết, hai là sẽ biến thành ma cà rồng, đạt được thân thể gần như bất tử.

Trừ phi là rất có cảm tình với nô lệ, nếu không thì ma cà rồng trời sinh ác độc cũng không biến đổi họ, bởi vì một khi ban cho nô lệ sức mạnh thì cũng đồng nghĩa với việc càng mất kiểm soát, cho dù cấp bậc của bọn họ vẫn có sự chênh lệch với nhau.

Ma cà rồng không thể duy trì nòi giống thông qua giao hòa như nhân loại, vậy nên việc biến đổi nô lệ cũng được xem là cách để kéo dài chủng tộc.

Đường Hi nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nếu như vậy thì cũng có thể xem cậu như nô lệ của Moss.

Nhưng là bị ép buộc.

Vì thế cậu ngoan ngoãn gật đầu bày ra vẻ mặt vô tội.

Trong lòng Mitchell đột nhiên vui vẻ khó giải thích được, nghĩ đến việc thiếu niên có gương mặt xinh đẹp như thiên sứ cao cao tại thượng này cũng là nô lệ giống mình thì cậu ta vô cùng hào hứng.

Cậu ta nhìn ra được trước khi trở thành nô lệ thì thiếu niên yết ớt này chắc hẳn đã từng là một quý tộc, da dẻ mềm mại, dáng người nhỏ nhắn, nói không chừng có là quý tộc có tước vị không nhỏ.

Mang theo tâm trạng thỏa mãn, cậu ta đưa tay ra muốn kéo Đường Hi, bị cậu tránh né cũng không tức giận, mỉm cười chỉ về một góc của tiệc rượu: "Cậu đi với tôi đi, bên kia có chuẩn bị đồ ăn cho nô lệ, thứ cậu đang ăn là bánh ngọt cao cấp dành cho các ma cà rồng đại nhân, bên đó cũng có rất nhiều nô lệ khác nữa."

Cậu ta nghĩ Đường Hi ăn được mấy món bánh làm từ máu tanh này là do bị ngược đãi đến đói lả nên mới ăn bừa, nhưng tâm tình cảm kích của Đường Hi vẫn không xuất hiện như cậu ta tưởng tượng.

Đường Hi mờ mịt nhìn cậu ta, hệt như một con cừu nhỏ lạc đàn rơi vào trong hang sói.

[1551, bộ nhìn tôi không giống ma cà rồng sao?]

1551 ngẫm nghĩ, đưa ra một câu trả lời vô cùng khách quan:[Quả thật không giống cho lắm.]

Có lẽ nguyên nhân là do trong người cậu có gen mèo, sau đó lại có gen ma cà rồng nên mỗi thứ chiếm một nửa.

Con ngươi của Đường Hi vẫn mang hình tròn đáng yêu của nhân loại, cũng không có màu đỏ, còn răng nanh thì ngoại trừ nhọn hơn thì cũng không có dài ra, thứ giống với ma cà rồng nhất là làn da trắng nõn.

Nhưng cũng không phải trắng bệch mà là trắng hồng do được săn sóc nuông chiều từ bé, vừa nhìn đã muốn chạm vào.

Vậy nên Mitchell, người đến trễ đã bỏ lỡ rất nhiều trong tiệc rượu nhìn nhầm cũng là chuyện hết sức bình thường.

Chỉ có thể trách mèo nhỏ khi biến thành ma cà rồng rồi mà vẫn mềm mại ngọt ngào như vậy, không chút góc cạnh sắc bén vốn có của loài hung ác này.

Đường Hi mất hứng, cậu há miệng nhe răng ra cho cậu ta nhìn thấy răng nanh nho nhỏ của mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!