Chương 39: (Vô Đề)

Ánh mắt của hắn quá mức hung tợn, dọa Đường Hi giật cả mình.

Không giống như hai nhân vật phản diện ở thế giới trước, nhân vật phản diện này đã từ trong vô số thây chất thành núi, máu chảy thành sông mà đi ra.

Muốn giết một người dễ như bóp chết một con gà.

Ý thức được mình đang dọa sợ hoàng đế nhỏ, Nhiếp Nhung thu lại biểu tình hung ác, chậm rãi nói: "Thần muốn hoàng thượng ban thưởng cho thần một đêm dạ ẩm cùng người."

Nếu ngủ chung một đêm thì càng tốt.

Hắn cũng không nghĩ nhiều, muốn gì thì nói đó.

Nghĩ đến hậu cung ba ngàn mỹ nhân của hoàng đế nhỏ, hắn lại tức giận vô cùng, phải tìm chuyện để phát tiết.

Còn có những lời đồn đại hắn nghe được ở chốn biên cương ngày đó.

Người ta đồn hoàng đế nhỏ vừa mới đăng cơ đã trắng trợn thu nạp mỹ nhân từ khắp nơi trong thiên hạ, từ tiểu gia bích ngọc(1) đến khuê nữ đài các chẳng thiếu một ai, sau đó ngày đêm sênh ca không biết chán.

(1)Tiểu gia bích ngọc: là con gái của những gia đình nhỏ, bình dân nhưng lại xinh đẹp, đức hạnh.

Ngày đó nghe những lời này, hắn chỉ yên lặng cười nhạo, nhưng giờ đây nó lại như ngọn lửa vô hình thiêu đốt tâm can hắn.

Đường Hi vẫn còn sợ, cậu vẫn chưa quên việc khi mình uống say sẽ biến về nguyên hình.

[1551, tôi có quyền từ chối không?]

1551 nghiêm túc suy nghĩ một lúc:[Không có!]

Tiểu hoàng đế vô cùng oan ức chấp thuận, lúc này gương mặt Nhiếp Nhung mới dịu đi.....!

Yến tiệc còn chưa kết thúc mà Đường Hi đã rời đi sớm.

Dùng bữa với nhiều người như vậy khiến cậu thời thời khắc khắc phải chú ý, không thể ăn nhiều như bình thường được.

Đường Hi đắc ý:[Đây là để thuận theo thiết lập tính cách làm việc không đàng hoàng của nguyên chủ thôi!]

1551:[Ồ, vậy bây giờ cậu muốn đi đâu để làm việc đàng hoàng đây?]

Đường Hi xấu hổ cười cười:[Chắc là đến hồ cá một lúc.]

1551 vô cảm:[Ồ, đúng là làm việc đàng hoàng.]

Chân trước Đường Hi vừa rời đi thì Nhiếp Nhung cũng lập tức nối đuôi theo sau.

Theo lệ thì thần tử không được phép tùy tiện ra vào nơi này, trừ phi là đường vào nơi tổ chức yến tiệc và nơi thiết đãi, ngoài ra bọn họ không được tự ý đi loạn.

Nhiếp Nhung lại xem ngự hoa viên như nhà hắn mà thoải mái ra vào, nhưng cũng không có ai dám lên tiếng chỉ trích.

Nhiếp Nhung nhìn thấy hoàng đế nhỏ đang dựa vào đình viện xa xa, gương mặt mang theo nét phiền muộn nhìn vào đáy hồ.

Ánh mắt kia so với mặt hồ còn long lanh hơn vài phần.

Nhiếp Nhung thả chậm bước chân, đột nhiên hắn có chút hối hận.

Lúc nãy trong yến tiệc hắn không chừa thể diện cho hoàng đế nhỏ, có lẽ vì vậy nên y mới rời tiệc sớm.

Đường Hi không biết Nhiếp Nhung ở phía sau đang tự bổ não, nhưng quả thật cậu đang rất u sầu, mặt buồn rười rượi nhìn đàn cá trong hồ chỉ để ngắm chứ không thể ăn.

Sau khi thả một miếng bánh khác xuống, nhìn đàn cá mập mạp đủ sắc đang tung tăng bơi lội, cậu không nhịn được lầm bầm: "Tụi nó thật tự do."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!