Một đám cung nữ diện cung y hồng lam nối đuôi nhau đi vào, trên tay bưng mâm đựng đồ vật muốn hầu hạ cậu thay long bào.
Làm hoàng đế thì phải quen thói được người khác hầu hạ nhưng Đường Hi lại không quen, ít nhất thì áo lót trắng tuyết cũng không cần cung nữ đổi, nguyên chủ không thích tiếp xúc da thịt với bất kỳ người nào.
Bởi vì y sợ bị người ta cười nhạo làn da còn mềm mại hơn cả nữ nhân của mình.
Các cung nữ cũng đặc biệt thận trọng, động tác vô cùng nhanh nhẹn, sợ rề rà lâu trước mặt vị hoàng đế nhỏ này thì sẽ chọc giận đến y.
Lúc ấy bị mấy chục đại bảng đánh xuống người thì không chết cũng tàn.
Lòng tự trọng không thể giải thích được của nguyên chủ một lần nữa tạo điều kiện cho Đường Hi.
Ngoại trừ có cung nữ lúng túng khi nhìn thấy dạ minh châu trên giường của mình thì tất cả mọi việc trước khi vào triều đều vô cùng thuận lợi.
Vẫn chưa nhìn thấy nhân vật chính trong cốt truyện nên không thể nào phát động được nội dung của thế giới này, Đường Hi bất đắc dĩ mang theo đầu óc mơ hồ mà đi thượng triều.
Lúc đi thượng triều, có tận mười mấy thái giám và cung nữ theo phía sau cậu, trông đặc biệt khoa trương.
Chỉ là khoảng cách từ tẩm cung đến nơi thượng triều quá xa, lòng bàn chân mềm mại của Đường Hi đi đến phát đau, làn da của cậu còn mỏng manh hơn cả nguyên chủ, chỉ cần đi lâu một chút là sẽ rách da chảy máu.
Đột nhiên cậu có hơi hối hận khi lúc nãy không cho gọi kiệu, ở trong cung này người duy nhất có quyền ngồi kiệu đi lại chính là hoàng thượng.
Lần đầu tiên được làm hoàng đế, cậu vẫn chưa thích ứng cảm giác được hưởng đặc quyền này.
Đến Kim Loan điện, Đường Hi nỗ lực căng gương mặt nhỏ để làm cho mình trông có vẻ uy quyền và nghiêm túc hơn một chút.
Nhìn thấy đỉnh đầu của đám người dưới điện, chân cậu có chút run nhưng trên mặt vẫn bày ra vẻ thiếu kiên nhẫn, sau khi bọn họ hô xong hoàn thượng vạn tuế thì mới dịu đi đôi chút.
Trên thực tế là cậu bị giật mình, thừa tướng cũng chính là nhân vật công chính đứng ở hàng đầu tiên, lúc cậu nhìn thấy hắn thì nội dung cốt truyện cũng được truyền vào đầu cậu.
"Có tấu thì bẩm, không có bãi triều.
" Giọng Đức công công lanh lảnh vang lên, mang theo nét uy nghiêm.
Đường Hi vô cùng vất vả tiếp thu toàn bộ nội dung cốt truyện, cậu vừa buông mắt nhìn xuống thì lập tức thấy được một vị triều thần đang liếc mắt ra hiệu với Thẩm Hành, sau khi được Thẩm Hành khẽ gật đầu mới đứng ra dâng sớ.
Đường Hi: Tôi thấy được hết chứ bộ!
Quả nhiên là con rối, những người này và Thẩm Hành căn bản không đặt hoàng đế nhỏ vào trong mắt, những triều thần kia sau khi được Thẩm Hành chấp thuận mới dám đứng ra nói chuyện.
Đại thần: "Khởi bẩm bệ hạ, thần muốn khởi tấu…"
Vốn dĩ Đường Hi có hơi tò mò, sau khi nghe xong lại không biết nên nói gì, ngay cả cái chuyện vặt vãnh này mà cũng phải được sự đồng ý của Thẩm Hành mới được dâng lên.
Thật ra cậu cũng không quan tâm đến việc Hoàng tiểu tướng quân có đi thanh lâu làm hỏng thanh danh hay không.
Ở đây ngoại trừ Hoàng tiểu tướng quân mới bị điểm danh thì cũng không có ai lộ ra thần sắc dị thường.
Xem ra hoàng đế nhỏ mỗi lần vào triều đều phải xử lý những chuyện vặt vãnh cỏn con này, những triều thần cũng cũng đã lấy làm quen, khó trách nguyên chủ lại không thích thượng triều.
Đường Hi thuận theo đại thần kia nhẹ nhàng mắng Hoàng tiểu tướng quân hai câu, nháy mắt thấy được gương mặt hắn đỏ lên, cứ như là đang cực kì tức giận vậy.
Đường Hi nhịn không được cảm thán, người trẻ tuổi quả nhiên thật dễ bị kích động.
Hoàng Bồi Phạm không biết mình bị trúng tà gì, trong lúc vô tình ngẩng đầu lên nhìn vị hoàng đế ngồi ngay ngắn trên long ỷ cao cao kia liền trông thấy một đôi mắt mèo lấp lánh lướt ngang qua người hắn, bỗng nhiên hắn lại cảm thấy ngượng ngùng.
Đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn diện kiến long tôn, vậy mà lần này lại đỏ mặt, trống tim đánh loạn.
Đã vậy lại còn bị khiển trách vì chuyện này, hắn đặc biệt hoảng loạn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!