"Anh, anh ngày hôm qua nhìn thấy hung thủ sao?" Đường Hi tò mò chớp mắt.
Trần Liễu nhíu mày: "Cậu muốn gì? Tại tôi không chết nên cậu cảm thấy tiếc có phải không hả?"
Đường Hi thành thật lắc đầu: "Không phải."
Đôi mắt của cậu quá mức ngây thơ, ánh mắt Trần Liễu nhìn chằm chằm cậu lộ rõ vẻ chán ghét, cậu ta vừa định mở miệng muốn nói gì đó thì đã bị cắt ngang.
"Thì ra anh ở đây, xin mời đi theo chúng tôi một chuyến, nghiên cứu viên Trần." Cảnh sát vươn tay gõ cửa thu hút sự chú ý của bọn họ.
Trần Liễu liếc mắt trừng Đường Hi một cái rồi mới rời đi.
Đường Hi:[1551, giúp tôi nghe lén xem họ đang nói gì đi.]
1551 bật chế độ ghi hình.
Cảnh sát tìm Trần Liễu là để xác nhận một số chuyện, Đường Hi miễn cưỡng ghép lại toàn bộ câu chuyện dựa theo cuộc nói chuyện của bọn họ.
Hóa ra Trần Liễu đã bắt gặp hung thủ giết người ở hiện trường, dưới tình huống cấp bách nên hung thủ muốn giết cậu ta để diệt khẩu.
May mắn thay, cậu ta chạy thoát được ra ngoài, tự mình nhảy xuống tầng một kêu cứu nên mọi người mới biết cậu ta gặp chuyện.
Phía cảnh sát nhận định tên hung thủ lần này và lần trước là cùng một người, cách thức gây án cũng giống nhau, công cụ gây án cũng là một loại.
Chỉ số IQ của tên hung thủ này không thấp, hơn nữa dường như hắn rất quen thuộc với viện nghiên cứu, hoàn toàn tránh được các camera giám sát, manh mối duy nhất lúc này chính là Trần Liễu đã bắt gặp được hắn.
Nhưng Trần Liễu nói hung thủ đã che mặt, cậu ta dưới tình huống nguy hiểm nên cũng không kịp quan sát.
Thậm chí ngay cả có phải là người trong viện nghiên cứu hay không cậu ta cũng không biết.
Manh mối duy nhất tới đây lại rơi vào ngõ cục.
Đường Hi cau mày, cậu có một loại dự cảm xấu.
Mục tiêu kế tiếp của hung thủ là ai?
Trần Liễu? Hay một người vô tội khác?
Cảnh sát không hỏi ra được manh mối gì nữa thì rời đi, Đường Hi vừa định kêu hệ thống ngưng ghi hình thì lập tức nghe được một giọng nói quen thuộc.
"Em có bị sao không?"
Là Giang Cảnh Thừa.
Dường như y vừa làm việc mệt mỏi thì đã chạy ngay đến đây, không hổ là nhân vật công chính, đã bị rút vốn đầu tư mà vẫn có thể tìm cách đi vào viện nghiên cứu.
Giọng nói mang theo vài phần sốt ruột.
Quả thật Giang Cảnh Thừa cũng rất lo lắng, lúc nghe Trần Liễu gặp chuyện y nhanh chóng chạy tới đây ngay.
Nhưng cũng không hẳn là vì Trần Liễu, chính y cũng không nhận ra khi nghe tin ở viện nghiên cứu, người đầu tiên y nghĩ đến lại là thiếu niên có đôi mắt mèo to tròn kia.
"Em không sao." Trần Liễu vô cùng vui vẻ, thậm chí còn chủ động nắm tay y.
Nhìn thấy cậu ta bình an vô sự, trong lòng Giang Cảnh Thừa lại không ngừng hiện lên cái tên của người khác.
Dù sao cũng y cũng là người có tình trường dài dằng dặc, vô cùng chuyên nghiệp tỏ vẻ nuông chiều hỏi: "Ngoài người chết ở đó ra thì còn có ai gặp chuyện giống em không?"
Trần Liễu vừa làm nũng vừa oán giận: "Không có, chỉ có một mình em xui xẻo bị dính vào thôi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!